Đầu ngón tay Bạch Dã nhẹ nhàng nâng chiếc cằm trắng nõn, mịn màng của Hải Vương lên.
Dung nhan tuyệt thế vẫn còn vương lệ như đã mất đi mọi sắc màu, đôi mắt xanh thẳm không còn sáng ngời, chỉ sót lại sự trống rỗng và tê dại.
"Ngươi nên lên đường thôi, phụ vương vẫn đang đợi ngươi đấy."
"Phụ vương..." Hải Vương thất thần lẩm bẩm.