Ta dường như vừa trải qua một giấc mộng rất dài, rất dài.
Trong mộng chỉ có sự cô tịch và thống khổ, nỗi đau đớn thấu xương tủy do lời nguyền mang lại, sự cô độc vĩnh hằng chẳng bóng người kề cạnh, tất cả tựa hồ vĩnh viễn không có điểm dừng.
Ta không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, một năm, hay là trăm năm?
Ta đã quên đi khái niệm thời gian, quên mất mình là ai, chỉ mơ hồ nhớ rằng, dường như bản thân đang chờ đợi một người.