Nghĩa phụ xuất thân từ chốn quân ngũ, vốn là một kẻ võ biền thô kệch. Nói chuyện với hạng người này cần phải mặt dày mày dạn, lại còn phải giả vờ ngu ngơ, để đối phương liếc mắt một cái là thấu tâm can, từ đó đắc ý cho rằng bản thân thông minh hơn người.
Thế nhưng, một kẻ có thể leo lên vị trí Liên Bang trung tướng, làm sao có thể chỉ là một tên võ biền hữu dũng vô mưu?
“Hừ,” Mặc trung tướng khẽ hừ, “thằng nhóc vắt mũi chưa sạch từ dưới quê lên, không biết trời cao đất rộng là chuyện thường tình. Ta việc gì phải chấp nhặt với hạng người quê mùa đó?”
Mặc trung tướng căn bản không mắc mưu khích tướng của Cao Kế Nghiệp. Kẻ mắng chửi ông sau lưng nhiều như nấm sau mưa, Giảo Thỏ là cái thá gì? Chẳng lẽ phải đi tính sổ với từng người một? Nếu vậy thì cả đời này chẳng cần làm gì khác, ngày ngày chỉ lo đi trả thù cũng đủ hết giờ. Đường đường là Liên Bang trung tướng, trong mắt ông, ngoại trừ Trung Đình ra thì tất thảy đều là chốn khỉ ho cò gáy.