Linh Mị Vương bản thân vốn chẳng phải người thường, là tuyệt đại yêu cơ mê hoặc chúng sinh, bao nhiêu người đã phải quỳ gối dưới váy nàng. Thân là một trong các Hải Tặc Vương, lại còn là công chúa của Mị Ma tộc, làm sao có thể dễ dàng bị tình cảm nam nữ chi phối. Muốn dựa vào một trận chiến ái tình mà dễ dàng chinh phục nàng, đó mới là nằm mơ, chỉ là si tâm vọng tưởng mà thôi. Điều này, Trang Bất Chu biết, Linh Mị Vương cũng biết.
Cuộc trò chuyện vừa rồi chỉ là chút nhu tình và luyến tiếc sau cuộc giao tranh mà thôi.
Linh Mị Vương không thể rời đi, Bất Dạ Thành chính là căn cơ của nàng.
Trang Bất Chu không thể mãi mãi lưu lại Bất Dạ Thành. Đối với hắn, Loạn Tinh Hải chẳng qua chỉ là một nơi tạm dừng chân để nghỉ ngơi, hứng khởi thì ở lại, hết hứng thì rời đi. Đây chính là tính cách của Trang Bất Chu, Bất Dạ Thành tuy tốt, nhưng không phải là nơi để lưu lại lâu dài.