Lúc này, trên kim sắc liên đài có hai bóng người đang ngồi. Một người là nữ tử mặc cung trang màu xanh, trông khoảng đôi mươi, dung mạo tự nhiên không cần phải nói, đường cong cơ thể có thể gọi là khuynh quốc khuynh thành. Quan trọng nhất là, trên người nàng toát ra một khí chất đặc biệt, thánh khiết như sen mọc từ bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, bất kỳ ai nhìn thấy cũng đều phải kính nể, không dám khinh nhờn.
Người còn lại là một nam tử đẹp đến mức khiến nữ nhân phải ghen tị tột cùng. Vẻ anh tuấn không từ nào tả xiết, danh xưng đệ nhất mỹ nam tử trong thiên hạ cũng không thể hình dung hết được dung mạo của hắn, khí chất lại càng như trích tiên. Người này chính là hồng trần trích tiên Cổ Ngọc Chu và thiên nữ Thanh Y bên cạnh hắn.
Cảnh tượng này lập tức lọt vào mắt các đệ tử của Tinh Tú ma cung.
“Hít!”