Đương nhiên, việc cấp bách lúc này vẫn là xác định một môn công pháp tu luyện, như vậy mới có thể nhanh chóng trưởng thành trong thời gian ngắn nhất. Thế giới này tuyệt không thái bình, nhưng lại có quá nhiều thứ khiến hắn hứng thú. Linh thực đặc biệt của thế giới này rất nhiều, số lượng dị thú đặc biệt cũng cực kỳ nhiều, hết sức kinh người. Không gặp thì thôi, đã gặp thì đương nhiên không thể bỏ lỡ.
Vào núi báu mà về tay không, tuyệt không phải tính cách của hắn.
“Trong Thiên Đạo Thư Viện có một môn công pháp khá phù hợp, là 《Thao Thiết Thôn Thiên Kinh》. Môn công pháp này tiêu tốn tài nguyên nhất, nhưng cũng phù hợp nhất với Thao Thiết Đỉnh, lại có thể nhanh chóng tiêu hóa các loại tài nguyên, còn có khả năng thôn phệ thiên địa linh khí, giúp tu vi pháp lực tăng trưởng với tốc độ kinh người. Tuy là một môn ma công, nhưng bản thân nó cũng có chỗ hơn người, đủ để dựa vào đó mà bước vào hàng ngũ cường giả.”
Trang Bất Chu thầm ngẫm nghĩ, không còn bận tâm đến việc nó có phải ma công hay không.