Bảng lựa chọn mờ dần rồi biến mất, một bảng giao diện mới mở ra. Phía trên tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ tựa như thần thoại giáng lâm, từng luồng sáng đỏ đen quấn quanh bảng điều khiển, luân chuyển không ngừng.
"Ánh sáng này còn rực rỡ hơn cả màu vàng kim!"
Tim Ngô Ngữ đập thình thịch, trong lòng trào dâng sự mong đợi.
Hắn lập tức nhìn xuống dưới.
"Hóa ra là thế, màu đen là lựa chọn thân phận đi kèm lời nguyền!"
"Tội Tiên là tiên nhân rơi xuống trần gian, tự mang thiên phú màu đỏ, lại có cả lời nguyền riêng!"
"Còn về phẩm chất màu đỏ là cao hay thấp..."
Ngô Ngữ mừng thầm trong lòng, nỗi hoang mang và sợ hãi cũng vơi đi đáng kể.
Sức mạnh vực dậy lòng can đảm.
Khoảnh khắc ánh sáng đỏ rực rỡ kia chiếu rọi xuống, Ngô Ngữ đã không còn chút lo âu nào về tương lai nữa.
Tiên, đó là ảo mộng tối thượng của nhân loại từ ngàn xưa, phẩm chất thiên phú chắc chắn phải cao hơn Thần Nghiệt màu vàng kim!
"Thông tin về lời nguyền này không rõ ràng, xem ra chắc là do không có linh căn nên không thể tu tiên chăng?"
"Rất có thể tất cả các lựa chọn khởi đầu đều chẳng liên quan gì đến thế giới thực!"
Ngô Ngữ phát hiện ra điểm mấu chốt. Dù là súng trường tự động lạc hậu, Bát Cực quyền, hay lời nguyền tưởng chừng đáng sợ nhưng thực chất lại vô dụng này, tất cả đều tiết lộ một thông điệp!
Lựa chọn thân phận của 【Hỗn Độn Vô Danh】 không bị giới hạn thế giới, thậm chí có thể vượt qua ranh giới giữa ảo tưởng và hiện thực, mang đến những khả năng vô hạn.
Đây là thời đại hậu Đại Tai Biến, ngay cả ở một thành phố nhỏ như Giang Thành, người ta cũng có thể bỏ tiền ra mua "linh căn gắn ngoài"!
Đây cũng là thời đại mà phàm nhân có thể tu tiên. Chỉ cần đeo vòng đeo đầu sinh mệnh, lắp thêm linh căn gắn ngoài là lập tức có được tốc độ tu luyện ngang ngửa tu tiên giả thiên linh căn thời cổ đại.
Vì vậy, "Xúc phạm thiên điều" mang lại ảnh hưởng tiêu cực rất nhỏ đối với Ngô Ngữ!
"Cược đúng rồi!"
Ngô Ngữ thầm mừng trong bụng nhưng vẫn cố nén sự kích động, mặt không đổi sắc tiếp tục thảo luận cùng mọi người.
Có điều trong lúc nói chuyện, hắn đã tranh thủ kiểm tra vật phẩm, cũng như thiên phú và phù ấn bản mệnh của mình.
Trong túi đồ, 100 phần linh tửu và thức ăn được xếp chồng lên nhau, mỗi thứ chiếm một ô, chỉ cần động niệm là có thể lấy ra.
So với "linh thạch", "đan dược" của các thân phận khác, số linh tửu và thức ăn này có vẻ hơi bình thường.
Nhưng Ngô Ngữ không phải kẻ tham lam. Đã nhận được thiên phú màu đỏ rồi, vật phẩm mang theo dù có là một đống cỏ rác cũng chẳng sao.
"Chỉ là... phù ấn bản mệnh mà mình lĩnh ngộ được nằm ở đâu nhỉ?"
"【Sơn Hải phù ấn】, phù ấn đầu tiên lĩnh ngộ ra là Tất Phương, chẳng lẽ có liên quan đến Sơn Hải Kinh?"
"Thần thoại cổ xưa rất có thể sẽ giáng lâm xuống hiện thực, đây có lẽ chính là một thiên phú để hóa thân thành thần thoại."
Ngô Ngữ đang mải suy nghĩ thì chợt cảm nhận được điều gì đó.
Trong cõi u minh,
Dường như hắn nhìn thấu được sâu thẳm trong tâm linh mình.
Có một đạo phù ấn đang tỏa sáng lấp lánh, rực rỡ và huyền ảo.
Đạo phù ấn kia phác họa nên hình dáng của một con thần điểu.
Khoảnh khắc nhìn thấy 'Tất Phương phù ấn', Ngô Ngữ liền có cảm giác điều khiển dễ dàng như sai sử chính cánh tay của mình, dường như có thể giải phóng sức mạnh của phù ấn ra bất cứ lúc nào.
"Phù ấn... xem ra cần phải có vật dẫn, chẳng lẽ nó giống với bùa chú trong tu tiên bách nghệ?"
"Bùa chú sản xuất hàng loạt theo quy mô công nghiệp đã xuất hiện từ lâu, giờ đây Phù lục sư đâu còn được ưa chuộng nữa."
......
"Phía cuối con đường lớn này có một điểm sơ tán, có lẽ chúng ta sẽ về đến nhà trong vòng một ngày thôi!""Đúng thế, đã gọi là Tân Nhân bí cảnh, độ nguy hiểm lại giảm đi đáng kể, chúng ta chắc chắn có thể rút lui an toàn!"
"Quyết định vậy đi, cứ men theo đường lớn mà đi!"
Mọi người cuối cùng cũng bàn bạc xong xuôi.
Liễu tuần tra lên tiếng: "Mọi người chuẩn bị một chút, chúng ta xuất phát ngay!"
"Rõ rồi!"
"Nghe theo Liễu tuần tra hết!"
"Liễu đại nhân, ngài có súng, nhất định phải bảo vệ chúng tôi đấy nhé!"
......
Gã đầu bếp mập và Bạch Tiểu Thiên xúm lại trước mặt Liễu tuần tra, vây quanh nói liên mồm.
Trần Linh Linh cúi đầu đứng một góc, gã thanh niên tóc xanh cười hì hì an ủi cô, khua môi múa mép nói gì đó đến mức nước bọt văng tung tóe.
Đúng lúc này,
Người phụ nữ trung niên kia đi tới, ánh mắt sáng rực nhìn hắn: "Cậu em, tôi họ Kim, tôi muốn thuê cậu bảo vệ tôi trong cái 【Tân Nhân bí cảnh】 này, được không?"
"Một ngày một vạn... không, một ngày mười vạn tệ!"
Kim lão bản cắn răng, đưa ra một mức giá vô cùng hấp dẫn.
Mười vạn tệ, đủ để mua một ống 【Cửu Long Chi Lực】 loại dỏm trên thị trường!
"Xin lỗi."
Ngô Ngữ dứt khoát từ chối, tiện thể liếc mắt nhìn về phía bên kia.
Vu Thiết Trụ đang đi theo sau bà ta, hẳn là gã đã đồng ý điều kiện này.
"Thế này... được rồi, nếu cậu em đổi ý thì nhất định phải tìm tôi đấy, giá cả vẫn giữ nguyên!"
"Nếu giữa đường gặp chuyện bất trắc, cậu em chỉ cần ra tay giúp đỡ, thù lao ít nhất là một vạn tệ!"
Kim lão bản nheo mắt nói, đưa ra lời hứa hẹn đầy sức nặng.
"Nhất định rồi."
Ngô Ngữ lịch sự đáp lời, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Phía bên kia,
Liễu tuần tra tìm gã đàn ông mặc âu phục và tên tóc xanh nói chuyện vài câu, rồi lại đi về phía Ngô Ngữ.
"Cậu em, không biết xưng hô thế nào...?"
Ông ta ôn tồn mở lời, vỗ ngực đảm bảo: "Chúng ta cùng đi chung đường, biết tên nhau một chút vẫn tốt hơn! Yên tâm đi, họ Liễu tôi nhất định sẽ bảo đảm an toàn cho mọi người."
"......"
Ánh mắt Ngô Ngữ khẽ động, chợt nhớ ra cái tên của vị tuần tra người phàm này. Trong bản tin hắn thấy trên biển quảng cáo trước đó, dường như cũng nhắc đến một vị Đội trưởng Liễu!
Một kẻ phàm nhân mà có thể bắt được tu tiên giả, lại còn được tuyên dương khắp toàn thành... bối cảnh chắc chắn vô cùng thâm hậu.
"Tôi tên Ngô Thiên."
Hắn từ tốn đáp.
Liễu tuần tra khẽ nhíu mày, gật đầu nói: "Ừm, nếu cậu em phát hiện ra điều gì bất thường thì cứ báo thẳng cho tôi."
"Theo sát vào."
Ông ta không nói thêm nhiều, quay người dẫn mọi người lên đường.
Ngô Ngữ vừa cất bước, lại thấy người đàn ông tên Lưu Vũ đi tới sát bên cạnh, duy trì tốc độ song song với hắn.
"Không bị dọa vỡ mật à! Nhóc con, cậu khá đấy."
Sắc mặt Lưu Vũ hơi nhợt nhạt, hai quầng thâm trên mắt vô cùng rõ ràng.
"Chuyện đó không phiền anh Lưu phải bận tâm."
Ngô Ngữ cười cười, đáp: "Ở trong cái nơi bí ẩn này, chúng ta đương nhiên phải cẩn thận một chút. Không sống sót ra ngoài được thì mọi lời hứa hẹn cũng chỉ là nói nhảm."
"Mỗi người mỗi khác mà!"
Lưu Vũ cười cười, nói tiếp: "Dạo gần đây có tin đồn, lão cục trưởng của Cục Tuần Sát sắp sửa nghỉ hưu, cục trưởng nhiệm kỳ tới mang họ Liễu đấy!"
"Vị Đội trưởng Liễu này đang cực kỳ nổi danh, lên tivi phô trương thanh thế đủ kiểu trước mặt bàn dân thiên hạ! Ý đồ mạ vàng để thăng tiến chẳng thèm giấu giếm..."
"???" Ngô Ngữ.
"Thằng nhóc ranh ma, hy vọng cậu đừng có chết sớm đấy."
Lưu Vũ cười hắc hắc, nói xong liền rảo bước đuổi theo đoàn người phía trước."......"
Trong lòng Ngô Ngữ vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, nhưng tính hắn vốn không thích gặng hỏi, thế nên dứt khoát mặc kệ lời thăm dò của Lưu Vũ. Hắn nhặt một viên sỏi dưới đất lên, vừa đi vừa thử nghiệm.
‘Tất Phương phù ấn’ nằm sâu trong tâm trí hắn, có lẽ liên quan đến 《Sơn Hải Kinh》. Đây là thần thông bắt nguồn từ thiên phú màu đỏ, ắt hẳn ẩn chứa sức mạnh siêu phàm to lớn.
Nắm viên sỏi trong tay, tâm niệm Ngô Ngữ khẽ động, trên bề mặt thô ráp của viên sỏi liền hiện ra những đường nét phù văn, nhanh chóng khắc họa thành hình dáng một con chim thần.
Phù ấn vừa hình thành, bề mặt hòn đá liền lóe lên một tia sáng vàng rồi vụt tắt.
......
【Viên sỏi nhỏ】
Loại: Đồ linh tinh.
Phẩm chất: Không có.
Chứa đựng: 【Tất Phương phù ấn】.
Mô tả: Đá cũng có thể phát nổ, đá cũng là nghệ thuật!
......