“Tốt! Tốt! Tốt lắm!”
Nghe Lâm Mặc nói vậy, Huyền Đạo Tử cười tươi như hoa, liên tục thốt lên ba chữ “tốt”.
Chỉ cần liếc sơ qua, Huyền Đạo Tử đã nhận ra sự phi phàm và khác biệt của Lâm Mặc. Với thực lực cỡ ông, người khác có bao nhiêu cân lượng, ông chỉ cần nhìn một cái là biết ngay.
Dù sao thì trong mắt ông, tất cả sinh linh ở Nội Vũ Trụ hay Ngoại Vũ trụ cũng chỉ là lũ sâu kiến. Nhưng lạ thay, trên người thằng nhóc Lâm Mặc này lại có một tầng sương mù bao phủ, khiến ông không thể nhìn thấu. Dù vậy, ông vẫn cảm nhận được khí chất bất phàm của hắn.