Hai giờ hai mươi phút sáng, trước cửa chính quán bar Dạ Sắc.
Tiếng loa bass đinh tai nhức óc bị cánh cửa cách âm dày cộp chặn lại, hóa thành những nhịp đập trầm đục dội ra ngoài. m thanh ấy hòa cùng luồng khí nóng phả ra từ cục nóng điều hòa, khiến không khí ở khoảng sân nhỏ trước cửa trở nên ngột ngạt, đặc quánh.
Hai gã bảo vệ mặc vest đen, vóc dáng vạm vỡ đứng gác hai bên. Một gã đang che miệng ngáp đến cái thứ tư, gã còn lại thì cúi đầu lướt video ngắn, tiếng cười lồng sẵn phát ra từ điện thoại nghe chói cả tai.
Lão Đồng đang ngáp bỗng ngậm chặt miệng, lông tơ sau gáy chẳng hiểu sao dựng đứng cả lên. Gã ngoắt đầu nhìn về phía dải cây xanh mờ tối bên phải, nhưng ở đó chỉ có bóng cây bụi khẽ đung đưa theo gió.