Thanh quang ấy tựa tia rạng đông đầu tiên nơi chân trời, lại như ánh trăng thanh lạnh rơi xuống nhân gian, tinh khiết đến mức không vương lấy nửa hạt bụi trần.
Thanh quang quét qua đâu, sát khí đen kịt ở đó như gặp phải khắc tinh, nháy mắt tan biến.
Không phải bị đánh nát, không phải bị chấn tán, mà là tan biến.
Tựa tàn tuyết dưới nắng gắt, tựa nước sôi dội tuyết, lặng lẽ bốc hơi, tiêu vong, yên diệt.