Nghĩ tới đây, Ninh Nhật khẽ mỉm cười: “Không vì sao cả. Thế này đi, ngươi đừng cho cá ăn nữa, cứ đến bên ngoài thư phòng của ta chờ, đợi ta tuần tra Trình phủ xong sẽ tới tìm ngươi.”
“Đến lúc đó, ngươi tự khắc sẽ biết ta muốn ngươi làm gì.”
Vừa dứt lời, hai chân tên tiểu tư kia mềm nhũn, liệt cả người quỳ rạp xuống đất. Hắn kinh hãi dập đầu lia lịa: “Gia chủ, gia chủ... tiểu nhân là người mới đến, tiểu nhân cái gì cũng không biết, gia chủ, cầu xin ngài cho tiểu nhân một cơ hội...”
Hắn không biết vì sao “gia chủ” lại nổi giận.