"Ồ~" Lăng Phong Dương chợt hiểu ra: "Giờ Tý ngày mai hóa ra lại là đêm nay."
Nếu nửa đêm Đường Ngôn Chi không đến gọi dậy, e là giờ này hắn vẫn còn đang cuộn tròn trên giường ngủ say sưa.
"Chứ còn gì nữa? Ngươi đừng nói là tưởng đêm mai nhé." Đường Ngôn Chi cạn lời: "Thế thì thành giờ Tý ngày kia mất rồi."
Nghe vậy, Lăng Phong Dương không khỏi cười ngượng ngùng.