"Thánh nhân, ngài ỷ lớn hiếp nhỏ như thế, không sợ người đời chê cười sao?" Võ Bác Linh theo lời mời mà đến, trong giọng nói mang theo vài phần cợt nhả.
Nhìn thần thái kia, dường như hắn căn bản không hề để Hải Triều thánh nhân vào mắt.
Hải Triều thánh nhân lửa giận bừng bừng, nhưng vì tiền đồ đại nghiệp của bản thân, đành phải nuốt giận vào trong.
"Lúc ngươi ỷ lớn hiếp nhỏ, sao không sợ người ta chê cười?" Hải Triều thánh nhân lạnh lùng nói.