Sở Đan Thanh đuổi hai tỳ nữ lui xuống. Hắn chuẩn bị mở bảo rương, có người ngoài ở đây thật không tiện.
【Ngươi đã mở: Bảo rương (cấp độ ưu tú). Nhận được: Tây Lương bộ giáp, 1700 lạc viên điểm】
【Tây Lương bộ giáp】
【Loại hình: Trang bị · Giáp trụ】
【Phẩm chất: Ưu tú】
【Độ bền: 100/100】
【Lực phòng ngự: 20】
【Bố diện (Bị động): Nhanh nhẹn +1】
【Yêu cầu trang bị: Sức mạnh 7 điểm, Thể chất 7 điểm】
Sở Đan Thanh chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi ném thẳng vào trữ vật không gian.
Mặc vào quả thực có thể tăng thêm 1 điểm thuộc tính nhanh nhẹn, nhưng lại không phải vĩnh viễn, cởi ra là mất.
So với nhanh nhẹn, hắn càng cần thêm 10 điểm phòng ngự hơn. Đại Bảo cũng chẳng mặc vừa thứ này, cuối cùng chỉ đành mang đi bán.
"Bảo rương cũng chia dăm bảy loại, đúng là thực tế."
Bảo rương cấp độ ưu tú của Thanh Nhai phỉ trại so với bảo rương cấp độ ưu tú của động thú tế tự, hai thứ này quả thực khác biệt một trời một vực.
Chuyện này cũng bình thường, vật phẩm mở ra từ bảo rương vốn có liên quan mật thiết đến quần thể kẻ bị tiêu diệt.
Đám đạo tặc kia có tài cán gì mà dám đem ra so sánh với động thú tế tự cơ chứ.
"Nhưng dẫu sao vẫn tốt hơn nhiều so với một ngàn điểm cơ bản." Sở Đan Thanh nhìn số lạc viên điểm của mình tăng trở lại, trong lòng vô cùng hài lòng.
Cốc cốc cốc~
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Đại Bảo liền đứng dậy đi mở cửa.
"Ngươi, làm gì?" Đại Bảo cúi đầu, nhìn chằm chằm một gã tráng hán đang xách hộp thức ăn.
Sắc mặt đối phương cứng đờ, nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Mang cho các ngươi chút đồ ăn."
Đại Bảo vươn tay nhận lấy hộp thức ăn, tiện tay đóng cửa lại.
"Hắn, muốn đánh nhau, bị dọa chạy rồi." Đại Bảo đặt hộp thức ăn lên bàn, Sở Đan Thanh bèn lấy đồ ăn bên trong ra, bày trước mặt gã.
Bàn tay của Đại Bảo quá lớn, không thò vào hộp được, chỉ đành để Sở Đan Thanh làm thay.
"Chắc là muốn ra oai phủ đầu, cũng có thể là bị kẻ nào đó xúi giục." Sở Đan Thanh lờ mờ đoán được vài khả năng, trong lòng thầm tính toán xem nên xử lý thế nào.
Tâm hại người không nên có, nhưng tâm phòng người nhất định không thể không.
Đại Bảo ngoạm từng miếng lớn, dăm ba hớp đã tọng sạch toàn bộ thức ăn vào miệng.
"Bình thường." Đại Bảo còn bồi thêm một câu đánh giá.
"Thời cổ đại mà, cũng dễ hiểu thôi." Sở Đan Thanh đương nhiên hiểu rõ, thức ăn thời cổ đại làm sao sánh bằng các loại gia vị của thời hiện đại được.
Chỉ cần một gói bột ngọt cũng đủ để một đầu bếp vô danh vươn lên thành Trù thần ở thời cổ đại rồi.
Mấy lời đồn thổi kiểu như thức ăn thời cổ đại thuần tự nhiên nên ngon hơn đều là lừa người cả. Chẳng lẽ lại coi các nhà nông học, nhà thực vật học cùng vô số nhà khoa học hiện đại là đồ bỏ đi hay sao?
Nông sản hiện đại không chỉ có sản lượng cao hơn, mà hương vị cũng vượt xa thời cổ đại.
Nếu nói cổ nhân biết cách ăn chơi hưởng lạc, Sở Đan Thanh không thể tưởng tượng nổi họ sành sỏi đến mức nào, nhưng nếu bảo đồ ăn của họ ngon miệng thì thật sự chưa chắc.
Cùng lắm chỉ là được ăn những món sơn hào hải vị hiếm lạ mà người hiện đại không với tới được, chứ bàn về hương vị, e rằng một con phố ăn vặt cũng đủ sức tranh tài cao thấp.
Trí tuệ đúc kết từ công nghệ và phụ gia thực phẩm, tuyệt đối không phải thứ mà đầu bếp cổ đại có thể tưởng tượng ra được.
"Chưa no." Đại Bảo lại lầm bầm một câu.
Sở Đan Thanh bèn lấy thêm không ít thức ăn từ trong trữ vật không gian ra.
Năng lượng Đại Bảo tiêu hao không phải tự nhiên sinh ra, mỗi ngày gã đều cần nạp một lượng lớn thức ăn để bổ sung.
Dù vậy, gã cũng có thể ăn một lượng lớn thức ăn trong một lần để làm nguồn dinh dưỡng dự trữ.Sở Đan Thanh đang cân nhắc nhập về một lô thức ăn nén giàu dinh dưỡng, dễ hấp thụ để giảm bớt khẩu phần và tần suất ăn uống của Đại Bảo.
Thật ra đây không phải là cách tốt nhất. Cách hoàn hảo nhất là cho Đại Bảo ăn dược thiện được điều chế từ thiên tài địa bảo.
Khổ nỗi hắn lại chẳng có thiên tài địa bảo nào, đành để Đại Bảo ăn tạm bợ vậy.
Trong lúc Đại Bảo đang ngấu nghiến thức ăn, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.
Lần này Sở Đan Thanh tự mình ra mở cửa.
Kẻ đến thấy người mở cửa không phải Đại Bảo thì thở phào nhẹ nhõm: “Chắc hẳn các hạ chính là kỳ nhân Sở tiên sinh được Đại tiểu thư mời vào phủ nhỉ.”
“Hai chữ kỳ nhân thì không dám nhận, nhưng quả thực là ta.” Sở Đan Thanh không hề phủ nhận: “Ngươi là vị nào?”
“Tại hạ là hộ viện trưởng Lục thị - Cao Kiệt. Nghe nói Đại thiếu gia đã xin lão gia ban cho ngươi chức môn khách cúng phụng, trong lòng thực sự không phục.”
“Nên muốn đến xem rốt cuộc ngươi có bản lĩnh hay kỳ thuật gì.” Cao Kiệt chắp tay, nói thẳng mục đích của mình.
Lục thị không phải không có môn khách cúng phụng, nhưng ai nấy đều là bậc danh tiếng hiển hách. Sở Đan Thanh chỉ là một tiểu bối vô danh, làm sao có tư cách đảm nhận?
Hắn sợ Sở Đan Thanh dùng thủ đoạn hèn hạ lừa gạt thiếu gia và tiểu thư Lục thị, nên đặc biệt đến thử tài một phen.
Trước đó hắn đã phái một tên hộ viện đến, kết quả bị dọa cho bỏ chạy, còn bẩm báo rằng ở đây có một con dị thú biết nói tiếng người.
“Đại Bảo, đánh hắn.” Sở Đan Thanh lùi sang một bên, nhường đường cho Đại Bảo lao ra.
Lúc này Cao Kiệt mới nhìn thấy Đại Bảo trong phòng, nhưng đã muộn, bởi gã chẳng nói chẳng rằng mà lao thẳng tới.
Nắm đấm to lớn đầy lông đỏ vung mạnh về phía ngực Cao Kiệt.
Sắc mặt Cao Kiệt biến đổi kịch liệt, đang định mở miệng thì nắm đấm kia đã nện thẳng vào ngực hắn.
Hứng trọn một quyền này, cả người hắn bay ngược ra ngoài.
Tốc độ của Đại Bảo còn nhanh hơn, gã túm chặt lấy chân hắn, thô bạo kéo giật lại, dốc ngược chân rồi đập thẳng mặt hắn vào tường.
Sau đó mới mặc kệ cho Cao Kiệt từ từ trượt xuống đất.
Đại Bảo buông tay, lùi về bên cạnh Sở Đan Thanh: “Đánh xong rồi.”
Trí lực của Đại Bảo tuy không cao, nhưng hai chữ “giết” và “đánh” thì gã vẫn phân biệt rất rõ.
Giết là đoạt mạng, đánh là dạy dỗ. Gã khống chế lực đạo rất chuẩn, tránh việc lỡ tay đánh chết hay làm người ta trọng thương.
Cao Kiệt với bộ mặt sưng vù bầm tím lồm cồm bò dậy, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức ê ẩm.
“Cao hộ viện trưởng, ngươi kém quá đấy.” Sở Đan Thanh buông lời châm chọc: “Chỉ với chút tam cước miêu đích công phu này của ngươi, làm sao trông nhà hộ viện được?”
Sở Đan Thanh đâu phải tượng đất để mặc người ta nắn bóp. Ngươi vừa đến đã hùng hổ khiêu khích, hắn làm sao có thể cho sắc mặt tốt được.
Huống hồ, hắn là khách do Lục Ẩn và Lục Xảo Vân đích thân mời đến. Ngươi chỉ là kẻ làm thuê, lấy quyền gì mà quản chủ nhân chiêu mộ ai.
Đối phương đã không khách khí, Sở Đan Thanh việc gì phải lấy mặt nóng dán mông lạnh.
Bị Sở Đan Thanh mỉa mai như vậy, sắc mặt Cao Kiệt thoắt xanh thoắt trắng.
Hắn đầy kiêng kỵ nhìn Đại Bảo đứng bên cạnh Sở Đan Thanh, biết không thể đắc tội nên đành muối mặt nói: “Là tiểu nhân không biết tự lượng sức mình, Sở tiên sinh quả đúng là kỳ nhân.”
Không sai, hắn đã chịu thua rồi.
Hoàn toàn không có ý định đối đầu đến cùng.
Theo hắn thấy, với thuật thuần dưỡng dị thú này của Sở Đan Thanh, việc trở thành môn khách cúng phụng của Lục thị đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Sau này đôi bên tất nhiên sẽ cùng cống hiến cho Lục thị, mà địa vị của hắn lại chẳng bằng đối phương. Nếu không muốn những ngày tháng sau này sống không yên ổn, tốt nhất là nên xin lỗi rồi nịnh bợ trước.
Hơn nữa, giữa một hộ viện trưởng và một môn khách cúng phụng, Lục thị đương nhiên phân biệt được rõ ai mới là người có giá trị hơn.Sở Đan Thanh quả thực không ngờ Cao Kiệt ăn đòn xong chẳng những biết nhẫn nhịn, mà còn chủ động ôm hết lỗi lầm về phía mình.
Đúng là nhân tài, quả không hổ danh kẻ có thể leo lên được vị trí hộ viện trưởng trong thế tộc.
"Cao hộ viện trưởng quá lời rồi, chỉ mong sẽ không có lần sau." Sở Đan Thanh chậm rãi cất lời, vẫn giữ nguyên phong thái cao ngạo.
Thái độ của hắn tất nhiên chẳng thể tốt đẹp gì, người ta đã tìm đến tận cửa khiêu khích, đâu thể trông mong Sở Đan Thanh xí xóa ngay lập tức được.
Không tiếp tục làm khó dễ, đã xem như Sở Đan Thanh khoan hồng độ lượng lắm rồi.