"Gặp được sư phụ, ta rất vui, nhưng cũng rất đau lòng, người đã già đi quá nhiều so với trước kia."
"Thiên phú đan đạo của ta có lẽ không tồi. Chưa tới ba mươi tuổi, ta đã trở thành đan sư số bốn mươi lăm trong đan tháp, gây ra một phen chấn động không nhỏ. Các vị tiền bối bảo ta là một thiên tài đan đạo chân chính. Bọn họ thi nhau thỉnh cầu sư phụ đưa ta ra ngoài để bảo toàn hỏa chủng, nhưng sư phụ đã từ chối."
"Thực ra ta biết."
"Đan sư ở đây phải ngày đêm luyện đan không ngừng nghỉ để kịp cung cấp cho tiền tuyến. Đan sư hao tổn cực lớn, những đan sư số bốn mươi lăm trước kia đều vì lao lực mà chết."