Phủ Đại hoàng tử.
Lúc này đang bị bao trùm bởi một tầng mây đen u ám.
Tỳ nữ, hạ nhân đi lại đều rón rén cẩn thận, không dám gây ra chút tiếng động nào, chỉ sợ chọc giận vị chủ nhân đang mất khống chế cảm xúc ở bên trong.
Trong một gian tĩnh thất.
Khương Hoành đứng buông thõng hai tay, vẻ mặt đầy hổ thẹn.
Bên cạnh hắn là ba vị giáo tập Võ Viện đã âm thầm đầu quân cho hắn: Vu Hóa, Tưởng Nghĩa và Trần Phương.
Ở phía đối diện, Đỗ Đằng ngồi đó, sắc mặt âm trầm, không nói một lời.
“Sư thúc.”
Do dự một thoáng, Khương Hoành mở miệng: “Chuyện lần này đều do ta, là ta quá vô dụng nên mới bại dưới tay hắn, cũng... làm lỡ đại sự của sư phụ!”
“Sư điệt.”
Ánh mắt Đỗ Đằng u tối.
“Ngươi có biết trận thua này của ngươi đã đánh mất bao nhiêu thứ không?”
“Sư thúc, lời này... là ý gì?”
“Những năm qua...”
Đỗ Đằng liếc hắn một cái.
“Sư huynh vẫn luôn âm thầm bôn ba, mưu tính để đưa ngươi vào Thanh Vân Các. Trước khi ta đến, chuyện này đã lo liệu đâu vào đấy, người kia cũng đã đồng ý cho ngươi một cơ hội thử thách!”
“Cái gì!”
Khương Hoành chấn động tâm thần.
“Sư thúc... Người... Người nói... là thật sao?”
Vì quá kích động, hắn nói năng cũng trở nên lắp bắp.
Thanh Vân Các... tổ chức thần bí thu nhận tất cả đệ tử thiên tài của Ngọc Kình tông kia, mình... vậy mà cũng có cơ hội tiến vào sao?
“Đáng tiếc.”
Đỗ Đằng đổi giọng.
“Là do ngươi... không biết cố gắng! Vốn dĩ với căn cơ thực lực của ngươi, ngoại trừ tên yêu nghiệt của Đại Sở kia ra, trong Thập quốc Võ Viện không ai dám nói có thể thắng được ngươi! Chỉ là hiện giờ, ngươi lại thua dưới tay một kẻ vô danh tiểu tốt. Nếu hắn cũng mang đặc thù thể chất thì còn đỡ, đằng này hắn chỉ là một phàm thể. Ha ha, chuyện Thanh Vân Các này... khó rồi!”
Ta...
Sắc mặt Khương Hoành lúc đỏ lúc trắng, không thốt nên lời.
Lúc này, hắn thực sự cảm thấy hối hận.
Vì sao ngày đó lại chấp nhận tỷ thí với Cố Hàn, để vuột mất cơ hội ngàn năm có một này!
“Đỗ lão.”
Mặc dù không biết Thanh Vân Các là nơi nào, nhưng thấy bộ dạng lúng túng của Khương Hoành, Vu Hóa vội vàng đứng ra tỏ lòng trung thành.
"Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách điện hạ! Tên tiểu tử kia tuyệt đối không đơn giản, ta từng giao thủ với hắn, linh lực của kẻ này hùng hậu, thực là bình sinh ta hiếm thấy. Cho dù là tu sĩ Tụ Nguyên ngũ, lục trọng cảnh bình thường, e rằng cũng không phải đối thủ của hắn. Huống hồ... quan hệ giữa hắn và Mộ Dung gia hình như cũng không tầm thường!”
“Mộ Dung gia?” Đỗ Đằng cười lạnh một tiếng.
“Hắn có quan hệ thế nào với Mộ Dung gia, ta không quan tâm! Thực lực của hắn ra sao, ta cũng mặc kệ! Điều ta quan tâm... là kế hoạch của sư huynh phải làm thế nào đây!”
“Sư thúc!”
Đứng bên cạnh, Khương Hoành cắn răng nói.
"Xin hãy cho ta thêm một cơ hội! Cũng xin sư thúc ban cho ta một ít đan dược, chẳng bao lâu nữa ta nhất định sẽ đột phá Tụ Nguyên cảnh! Đến lúc đó, ta quyết sẽ rửa sạch mối nhục trước đây, hoàn thành kế hoạch của sư phụ!”
“Đan dược, có thể cho ngươi!”
Đỗ Đằng mặt không chút cảm xúc.
“Nhưng nếu ngươi lại thua thì sao? Lùi một bước mà nói, cho dù ngươi thắng, nhưng trước đó đã bại dưới tay hắn một lần, mọi người đã có định kiến, ấn tượng về ngươi kém xa trước kia, ngươi làm sao có thể thuận lợi chấp chưởng Võ Viện đây?”“Ta…”
Những lời này khiến Khương Hoành đỏ mặt tía tai, không thốt nên lời.
“Đỗ lão.”
Vu Hóa lại đứng ra.
“Thực ra… ta có một cách, có thể thử một lần!”
“Ồ?”
Đỗ Đằng liếc hắn một cái.
“Nói nghe xem.”
“Vâng!”
Vu Hóa nén sự kích động trong lòng xuống.
“Lần này điện hạ bại trận, uy vọng tuy tổn thất lớn, nhưng sau lưng điện hạ còn có ngài, lại thêm vị tiền bối ở thượng tông kia nữa! Chỉ cần ngài lộ diện trước mặt mọi người, thi triển chút thủ đoạn, đừng nói là đám học viên hay giáo tập, ngay cả hai vị phó viện trưởng Ngô, Phùng kia, e rằng cũng chẳng dám giở trò vặt vãnh gì nữa!”
Thấy Đỗ Đằng nghe đến nhập thần, hắn tiếp tục nói:
“Đợi điện hạ phá cảnh lần nữa, triệt để đánh bại, thậm chí giết chết tiểu tử kia, chắc chắn sẽ vãn hồi được phần lớn danh dự! Đến lúc đó cộng thêm sự nâng đỡ của ngài, việc chấp chưởng Võ Viện tự nhiên dễ như trở bàn tay, căn bản chẳng tốn chút công sức nào!”
“Ngươi…”
Đỗ Đằng nhìn kỹ hắn một lượt.
“Tên gì?”
“Vu Hóa!”
“Tốt!”
Đỗ Đằng tỏ vẻ khá hài lòng.
“Ngươi rất khá! Là một nhân tài! Đợi đến khi kế hoạch của sư huynh hoàn thành, tính cho ngươi một đại công!”
“Đa tạ Đỗ lão! Đa tạ Đỗ lão!”
Vu Hóa mừng rỡ quá đỗi, liên tục hành lễ.
Bên cạnh, hai người Tưởng Nghĩa, Trần Phương ghen tị đến đỏ cả mắt.
Lọt vào mắt xanh của Đỗ lão.
Tiền đồ sau này đúng là vô lượng!
“Việc này.”
Đỗ Đằng chậm rãi đứng dậy, liếc nhìn Khương Hoành.
“Ngươi đi sắp xếp đi, quá trình thế nào ta không quản, ta chỉ cần nhìn thấy kết quả!”
“Vâng!”
Khương Hoành vội vàng hành lễ.
“Sư thúc yên tâm, việc này cứ giao cho ta!”
…
Sự kiện yêu thú bạo loạn vừa qua chưa được mấy ngày, bên ngoài thành vốn dĩ người xe tấp nập, náo nhiệt vô cùng, giờ phút này lại có vẻ quạnh quẽ.
Ngộ nhỡ yêu thú quay lại.
Ra khỏi thành chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
“Chạy đâu rồi!”
Cách cổng thành hơn mười dặm, Ngụy chủ sự dừng bước, sắc mặt âm trầm.
“Rõ ràng thấy bọn chúng chạy đến đây mà!”
“Đáng hận!”
Hắn có chút không cam lòng.
“Miếng ngon đến miệng rồi mà còn để mất!”
“Có phải ngươi đang tìm ta không?”
Đột nhiên.
Một giọng nói từ cách đó không xa truyền đến.
“Kẻ nào!”
Ngụy chủ sự giật mình, ánh mắt quét qua, vừa vặn nhìn thấy Cố Hàn và Trần Bình từ trong khu rừng gần đó bước ra.
“Là các ngươi?”
Hắn sững sờ một chút, lập tức mừng rỡ.
“Hóa ra là trốn ở đó!”
Bên cạnh Cố Hàn.
Trần Bình trong lòng thấp thỏm lo âu.
Hắn không hiểu, rõ ràng Cố Hàn có thể cắt đuôi Ngụy chủ sự, tại sao lại cố tình đứng đợi ở đây.
“Tiểu huynh đệ.”
Hắn hạ thấp giọng.
“Ngụy chủ sự… chính là cao thủ Tụ Nguyên tam trọng cảnh đấy.”
“Ta biết mà.”
Cố Hàn làm vẻ mặt kỳ quái.
“Việc đó thì có liên quan gì đến chuyện ta lấy lại tử tinh đằng?”
“…”
Trần Bình ngẩn người.
Sao có thể không liên quan được!
Tuy hiện tại ngươi cũng là Thông Khiếu cảnh, nhưng so với Ngụy chủ sự thì kém hơn đâu chỉ một đại cảnh giới, lấy cái gì để đòi lại tử tinh đằng, lấy mạng ra đổi sao?