“Sư huynh biết đệ là người đôn hậu.”
Nguyên Chính Dương chợt thở dài: “Nhưng Cổ Thương giới này tuy có Cổ tông chủ trấn giữ, không hỗn loạn như Thiên Nam giới, song thực chất cũng chẳng phải chốn thiện lành gì. Gặp chuyện không việc gì phải chịu ủy khuất, mọi việc đã có sư huynh chống lưng cho đệ! Nếu thật sự có kẻ nào không có mắt dám chọc vào đệ…”
Nói đoạn.
Hắn thản nhiên liếc nhìn Nhạc Minh một cái: “Biết phải làm gì không?”