Chương 79: [Dịch] Cực Đạo Kiếm Tôn

Cố Hàn chột dạ, Điền Hoành thịnh nộ! (2)

Phiên bản dịch 6938 chữ

Nằm mơ!

“Lý tổng quản.”

Cố Hàn hảo tâm nhắc nhở: “Bây giờ ngươi đi ra ngoài, khéo lại đụng mặt Điền Hoành đấy. Chúng ta vừa lừa hắn năm trăm vạn nguyên tinh…”

“Cái gì mà chúng ta!”

Gã béo xù lông lên.

“Là ngươi! Là tên khốn kiếp nhà ngươi làm! Liên quan cái rắm gì đến Béo gia!”

“Cũng thế cả thôi.”

Cố Hàn phất tay.

“Người ta thấy hết rồi, chúng ta là một bọn.”

“…”

Nghe vậy.

Bước chân Lý tổng quản khựng lại.

Nghĩ đến cảnh tượng Điền Hoành nổi trận lôi đình sau khi phát hiện bị lừa… lão cũng thấy hơi rén.

“Lý tổng quản.”

Rốt cuộc vẫn là A Sỏa, thấy lão đi cũng dở mà ở cũng không xong, vẻ mặt đầy lúng túng, nàng vội vàng tìm cho lão một bậc thang để xuống nước.

“Ông đi theo ta.”

“Hừ!”

Lý tổng quản liếc xéo Cố Hàn.

“Ta nể mặt tiểu nha đầu này đấy!”

Dứt lời.

Lão trừng mắt nhìn Cố Hàn một cái thật hung, rồi xoay người bước vào gian sương phòng bên cạnh.

Cố Hàn sờ mũi, không lên tiếng.

Lần này…

Quả thực là hắn có chút đuối lý.

“Cố huynh đệ.”

Khương Phong cười khổ.

“Con người Điền Hoành thế nào, ta vốn cũng có nghe qua, nhưng tại sao ngươi lại… Haizz!”

“Hắn à?”

Cố Hàn cười khẩy.

“Ta đã bỏ ra cái giá gấp mười lần để mua một trái Lạc U quả, thế mà hắn lòng tham không đáy, vớ được bao nhiêu lợi lộc như vậy rồi mà còn phái người truy sát ta! Năm trăm vạn nguyên tinh… vẫn còn hời cho hắn chán!”

“Không ngờ tới.”

Khương Phong lắc đầu.

“Điền Hoành này, nhân phẩm lại đê hèn đến thế!”

“Ái chà?”

Gã béo lại nhao nhao lên.

“Ngươi còn có Lạc U quả cơ à? Lấy ra cho Béo gia xem chút coi!”

“Xem cái rắm!”

Cố Hàn bực dọc nói: “Có phải ngươi lại muốn nếm thử mùi vị không hả?”

“Xì!”

Gã béo bĩu môi.

“Chẳng phải chỉ là một quả trái cây rách thôi sao, không xem thì thôi, Béo gia đây cũng chả thèm! Cơ mà ngươi, cái giá gấp mười lần… ngươi đào đâu ra lắm tiền thế?”

“Ngươi quản được chắc!”

“Không đúng!”

Gã béo vẻ mặt đầy ngờ vực.

“Béo gia cảm thấy, trên người ngươi có bí mật!”

“Kẻ tám lạng người nửa cân thôi, ta thấy ngươi cũng đâu phải một gã béo đơn giản!”

“Lại đây…”Gã béo bỗng nhiên bật cười, vẫy vẫy tay về phía Cố Hàn.

“Ngươi qua đây, Béo gia có chuyện muốn nói.”

Nhìn vẻ mặt gợi đòn của gã, Cố Hàn phải cố nén xúc động muốn rút kiếm chém người, cười lạnh một tiếng: “Khéo thật, ta cũng có chuyện muốn nói với ngươi.”

Thấy Cố Hàn bước lại gần.

Sắc mặt gã béo bỗng trở nên nghiêm túc, trong mắt đột nhiên bắn ra một tia u quang, nhìn chằm chằm vào đối phương.

“Trên người ngươi, rốt cuộc có bí mật…”

Nào ngờ.

Còn chưa đợi gã nói hết câu.

Trong mắt Cố Hàn cũng hiện lên hai luồng u quang, thoạt nhìn còn quỷ dị hơn cả gã.

Trong sát na.

Thân hình gã béo cứng đờ, vẻ mặt đờ đẫn, đứng im bất động như tượng gỗ.

“Ngươi là ai!”

Cố Hàn trầm giọng hỏi: “Trên người có bí mật gì!”

“…”

Trên mặt gã béo thoáng hiện vẻ giằng co, cứng ngắc đáp: “Béo gia… Béo gia… gọi là Phó…”

Lời mới nói được một nửa.

Gã đột nhiên bừng tỉnh.

“Ngươi…”

Gã toát mồ hôi lạnh đầy đầu, vẻ mặt kinh hãi.

“Ngươi cũng biết Nhiếp Hồn Thuật? Sao có thể! Còn nữa, hồn lực của ngươi… sao lại mạnh đến thế?”

“Tên béo kia!”

Cố Hàn sắc mặt bất thiện.

“Ngươi không phải tên Hà Chính sao! Sao giờ lại thành họ Phó rồi!”

“Cái này…”

Gã béo đảo mắt.

“Cha ta họ Hà, nương ta họ Phó… Phi! Béo gia ta muốn họ gì thì họ nấy, liên quan cái rắm gì đến ngươi!”

“…”

Cách đó không xa.

Khương Phong nhìn gã béo, lại nhìn sang Cố Hàn, trong lòng chợt run lên cầm cập.

Hai người này…

Hình như kẻ này còn nguy hiểm hơn kẻ kia a!

Rầm!

Ngay lúc hai người đang tranh cãi không dứt, một tiếng nổ lớn đột nhiên vang lên!

“Chuyện gì thế?”

Gã béo giật nảy mình.

“Còn phải hỏi?”

Cố Hàn liếc gã một cái.

“Vị Điền các chủ kia tìm tới cửa rồi!”

Bên ngoài.

Giữa không trung phía trên khách sạn.

“Mộ Dung chưởng quỹ!”

Điền Hoành quệt vệt máu nơi khóe miệng, sắc mặt âm trầm: “Ngươi thật sự muốn cản ta?”

Hắn một đường truy đuổi tới đây.

Tự nhiên đã dò la được tin tức Cố Hàn đang tá túc ở chốn này.

Tất nhiên.

Hắn và Mộ Dung Xuyên ngày thường vốn đã nhìn nhau không thuận mắt, chưa nói được mấy câu đã lập tức động thủ. Chỉ là tuy cùng là cao thủ Ngự Không Cảnh, nhưng thực lực của Mộ Dung Xuyên hiển nhiên mạnh hơn hắn quá nhiều, hắn tất nhiên không phải là đối thủ.

“Điền các chủ.”

Động tĩnh bên phía Cự Bảo Các lớn như vậy, Mộ Dung Xuyên đương nhiên là người đầu tiên nhận được tin tức.

Giờ phút này tâm trạng của lão…

Thư thái!

Quá thư thái!

Từ trước tới nay chưa bao giờ được thư thái như thế này!

“Ngươi không chỉ thất tín bội nghĩa, mà còn tham lam vô độ, lại dám nghĩ ra cái trò âm hiểm như giết người đoạt bảo! Nay bị người ta trả thù, âu cũng là đáng đời! Ngươi còn mặt mũi nào chạy đến chỗ ta gây sự?”

“Mộ Dung chưởng quỹ!”

Trong lòng Điền Hoành căm hận tột cùng.

“Ngươi để ta vào, hôm nay… coi như ta nợ ngươi một ân tình!”“Ân tình?”

Mộ Dung Xuyên cười lạnh.

“Ân tình của ngươi, ta không hiếm lạ! Nơi này là địa bàn Mộ Dung gia, không đến lượt ngươi làm càn! Đương nhiên, nếu ngươi muốn động thủ… ha ha, vừa khéo, đã lâu ta chưa được giãn gân giãn cốt rồi!”

“Ngươi nên biết rõ!”

Điền Hoành nghiến răng nghiến lợi.

“Chủ nhân thực sự của Cự Bảo Các này không phải là ta!”

Năm trăm vạn nguyên tinh, cộng thêm viên đan dược kia, tổn thất này đã động tới căn cơ của Cự Bảo Các. Nếu để Đỗ Đằng biết chuyện, chờ đợi hắn chắc chắn sẽ là hình phạt nặng nề!

“Chuyện đó ta không quan tâm.”

Mộ Dung Xuyên thản nhiên đáp: “Nếu vị kia không phục, cứ việc đến tìm lão tổ nhà ta mà nói lý! Chỉ có điều, hôm nay có ta ở đây, ngươi đừng hòng bước vào nửa bước!”

“Ngươi!”

Điền Hoành suýt chút nữa không kìm được mà lao vào liều mạng với lão.

“Được! Được! Được lắm!”

Nhưng rốt cuộc, hắn vẫn không có cái gan đó.

“Mộ Dung chưởng quỹ, chúng ta… ngày rộng tháng dài!”

Câu nói này.

Gần như được rít qua kẽ răng.

“Ha ha.”

Mộ Dung Xuyên phất tay.

“Không tiễn!”

Nhìn bóng lưng Điền Hoành rời đi trong sự không cam tâm, Mộ Dung Xuyên đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn.

“Sảng khoái! Quá sảng khoái!”

“Lần ra tay này…”

Lão liếc mắt nhìn xuống phía dưới.

“Coi như ta biếu không cho ngươi vậy! Có thể khiến Điền Hoành chịu thiệt thòi lớn đến thế, thật đáng nể, đáng nể thay!”

Bên trong Võ Viện.

Các học tử qua lại tấp nập.

Kẻ thì thần thái nhàn nhã, cùng đồng môn trao đổi tâm đắc tu luyện.

Người thì bước chân vội vã, dường như gặp phải khúc mắc cần tìm người giải đáp.

Thế nhưng.

Tất cả những điều này chẳng liên quan chút nào tới Mai Vận.

“Haizz…”

Nhìn đám học tử từ xa, lão muốn khóc mà không ra nước mắt.

Kể từ khi nhóm ba người Cố Hàn rời đi hôm qua thì vẫn chưa thấy quay lại. Lão chờ mòn chờ mỏi, đợi gần trọn một ngày trời mà chẳng thấy bóng dáng ai đâu.

Theo quy tắc của Võ Viện.

Với tư cách là giáo tập, lão hoàn toàn có quyền trừng phạt ba người bọn họ.

Ngặt nỗi.

Lão thực tâm không nỡ.

“Nếu còn không đến…”

Nghĩ đến ba tấm thiệp mời đang nằm yên trong trữ vật giới, lão cắn răng quyết định.

“Đường đường là một giáo tập, xem ra ta phải đích thân đi tìm các ngươi vậy!”

Bạn đang đọc [Dịch] Cực Đạo Kiếm Tôn của Nhị Thập Thất Bôi Tửu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    4d ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!