“Rốt cuộc ngươi đã nuốt bao nhiêu cái rồi?” Phương Tri Ý nhìn Tiểu Hắc vẫn còn đang nấc cụt.
Tiểu Hắc đáp: “Chừng năm, sáu cái gì đó. Thế giới này đúng là có quá nhiều người xuyên không...”
“Không phải chứ, ngươi không sợ thứ kia đuổi tới sao?”
“Cứ yên tâm, lúc này nó tuyệt đối không thể tìm ra ta. Ta đã ném cả bản thể cho nó rồi, ít nhất cũng lừa được một thời gian.” Tiểu Hắc chép miệng. “Với lại, đám hệ thống ta nuốt cũng đâu phải của thứ kia, sau lưng chúng toàn là mấy kẻ linh tinh khác.”