Giáo đoàn bị diệt môn chỉ sau một đêm, khiến cư dân trong thị trấn nhỏ hoảng loạn tột độ. Những tín đồ vốn định đến cầu nguyện bỗng ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc. Khi lần theo mùi lạ tìm đến phòng cầu nguyện, đập vào mắt họ là vô số thi hài nằm la liệt. Đám thi hài này tuy vẫn khoác trên mình y phục giáo đoàn, nhưng xác thịt đã thối rữa từ lâu, khiến cả không gian kín mít nồng nặc mùi xú uế, ngửi vào là muốn nôn mửa.
Chẳng ai hay biết chuyện gì đã xảy ra, ngay cả Cảnh trưởng cũng mù mịt. Bọn họ chỉ đành quy kết thảm kịch này là do ác ma gây nên.
“Theo lời ngươi nói, tên NPC lợi hại kia cũng chỉ là một vật trung gian mà thôi.” Lâm Diệp nghe tin đội ngũ tưởng chừng như cầm chắc cái chết kia vậy mà lại có ba người sống sót trở về, theo quy định, hắn phải đến thám thính để thu thập tình báo.
Ngụy Khai Dương gật đầu: “Tóm lại, nếu không nhờ hắn, chúng ta đều đã bỏ mạng rồi.”