Giữa tiếng gào thét chẳng rõ là khóc hay cười của Doanh Cừ Lương, lại một ngụm máu tươi đầm đìa phun vọt ra.
Nhưng hắn chẳng buồn để tâm đến vết máu, vẫn mở to đôi mắt trống rỗng, mịt mờ nhìn trời xanh mây trắng, như đang chất vấn lão tặc thiên...
Vì sao...
Vì sao lại cướp đi tính mạng của Dư Triều Dương!