Ninh Vi theo Xuân Yến rời đi, đi thẳng đến tẩm cung của Bạch Như Tuyết để phụ giúp dọn dẹp.
"Trước kia ấy à, chỉ có ta mới được phép dọn dẹp phòng cho nương nương nhà chúng ta. Dù sao ta cũng theo hầu nương nương hơn mười năm rồi, giao cho những cung nữ khác trong cung, ta thật sự không yên tâm. Ta cứ có cảm giác trong đám cung nữ của Ngưng Tuyết điện chúng ta, chắc chắn có kẻ đã bị Hàm Tửu điện mua chuộc. Lỡ như nương nương mang thai, lại bị kẻ nào đó lén lút bỏ xạ hương vào phòng thì phiền toái to. Nhưng sau này, ngươi có thể cùng ta quán xuyến Ngưng Tuyết điện rồi. Dù sao ngươi cũng do Nghiêm phủ chúng ta đưa tới, hơn nữa tiểu thư đã khen nhân phẩm ngươi tốt, vậy thì ta tin tưởng ngươi. Từ nay về sau, chúng ta chính là người một nhà, không giống với đám cung nữ bên ngoài kia, rõ chưa?"
Xuân Yến vừa dọn dẹp phòng ốc, vừa dặn dò Ninh Vi.
Ninh Vi vội vàng gật đầu: "Muội biết rồi, Xuân Yến tỷ tỷ. Nhưng mà tỷ này..."