“Hơn nữa, Thủy nhi à,” Liễu mẫu hạ giọng xuống vài phần, trong lời nói pha lẫn nỗi cảm khái, “nương tuy chỉ là một phàm nhân, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, thế đạo ngày nay, tính mạng của những bách tính nhân gia tầm thường như chúng ta, mong manh chẳng khác nào lũ kiến hôi dưới đất.”
“Con đã bước lên con đường tu hành này, tu vi càng cao thì càng ít bị người khác ức hiếp. Có như vậy, nương mới yên lòng.”
“Nương...” Đôi mắt Liễu Thủy khẽ run lên, lệ đã đọng nơi khóe mi, như chỉ chực rơi xuống.
“Được rồi, được rồi, đã là đại cô nương cả rồi, có phải sinh ly tử biệt đâu, khóc cái gì chứ?”