Chương 31: [Dịch] Đại Chu Đệ Nhất Vũ Phu

Kiếm thánh

Phiên bản dịch 7369 chữ

Trần Huyền vội vàng nói: "Phu nhân, trù nghệ của ta thật ra không khó học. Trước khi khai trương, ta bảo đảm có thể đào tạo ra hai người có tay nghề không kém gì mình, nhưng người này bắt buộc phải là tâm phúc mà Đại phu nhân tuyệt đối tin tưởng mới được!"

Lâm Uyển bán tín bán nghi nhìn Trần Huyền.

"Đại phu nhân, ta xin bảo đảm với ngài!" Trần Huyền nói: "Trước khi quán rượu khai trương, ngài có thể đến thử món!"

"Ngươi đã nói vậy thì ta tin ngươi. Nhưng nếu đến lúc đó, người ngươi đào tạo ra không được giỏi như lời ngươi nói, thì vẫn phải do ngươi đích thân xuống bếp đấy!" Lâm Uyển nói.

"Không thành vấn đề!" Trần Huyền vội vã đáp.

Hắn chắc chắn sẽ không làm bếp trưởng, nếu không sẽ chẳng còn thời gian luyện võ. Đối với hắn, luyện võ mới là chuyện quan trọng nhất.

Hắn hiểu rất rõ, ở cái thế đạo này, bản thân cường đại mới là chân lý, bằng không dù có kiếm được nhiều tiền đến mấy cũng chẳng thể giữ nổi cơ nghiệp.

"Buổi chiều ta sẽ đi đàm phán mua lại tòa lầu đó, cụ thể trang hoàng ra sao, ta toàn quyền giao cho ngươi lo liệu!" Lâm Uyển nói: "Còn về chuyện của ca ca ngươi, ngươi có thể tới Liễu phủ thử vận may xem sao. Nếu Liễu phu nhân bằng lòng giúp đỡ, có lẽ ca ca ngươi sẽ rời khỏi được Thanh bang. Trong trường hợp bà ấy từ chối, mà ngươi cũng chẳng có nhân tuyển nào khác, thì cứ để ta đi tìm người vậy!"

"Vâng!" Trần Huyền gật đầu.

"Đi đi!" Lâm Uyển nói: "Đường đến Liễu phủ, hẳn là ngươi vẫn nhớ chứ?"

"Ta nhớ!" Trần Huyền đáp.

Cáo từ Lâm Uyển, Trần Huyền lập tức chạy tới Liễu phủ. Chẳng bao lâu sau, hắn đã xách hộp thức ăn bước đến trước cánh cổng lớn nguy nga của Liễu phủ.

"Ơ kìa!" Ngay trước cổng, một nha hoàn kinh ngạc nhìn Trần Huyền, cất tiếng hỏi: "Đại trù, sao ngài lại đích thân mang tới đây vậy?"

Trần Huyền từng gặp nàng ta, trước đó chính nha hoàn này đã đứng hầu sau lưng Liễu phu nhân.

Trần Huyền mỉm cười với nàng ta, nói: "Tỷ tỷ, phiền tỷ thông báo với Liễu phu nhân một tiếng, ta muốn xin được diện kiến phu nhân!"

"Được thôi!" Nha hoàn nhận lấy hộp thức ăn rồi nói: "Đại trù đợi một lát nhé!"

Dứt lời, nàng ta lại liếc nhìn Trần Huyền thêm mấy cái, sau đó mới xoay người chạy vội vào bên trong Liễu phủ.

Trần Huyền chờ một lát thì nha hoàn kia đã bước ra, nói: "Trần đại trù, phu nhân cho mời!"

"Đa tạ!" Trần Huyền đáp.

Nha hoàn che miệng cười khẽ, sau đó đi lên dẫn đường, Trần Huyền vội vàng bước theo.

Dọc đường, nha hoàn này thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn Trần Huyền, mỗi lần nhìn đều che miệng cười trộm.

Điều này khiến Trần Huyền có chút dở khóc dở cười. Sau khi xuyên không tới đây, hắn cũng từng soi bóng mình dưới nước, quả thực dung mạo vô cùng tuấn tú.

Phải đến lúc này, Trần Huyền sống trọn hai kiếp người mới thấu hiểu được cảm giác của kẻ đẹp trai, mới biết nữ nhân khi chủ động thì sẽ bạo dạn tới mức nào.

Không lâu sau, Trần Huyền được nha hoàn dẫn vào một gian đại sảnh. Phía trước sảnh đặt hai chiếc bàn dài, tại một trong hai chiếc bàn đó, Liễu phu nhân đang an tọa!

Ở chiếc bàn bên cạnh là một nam nhân trung niên vô cùng anh tuấn. Y mặc một thân bạch y, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ không chút rối loạn.

Y đang đầy hứng thú đánh giá Trần Huyền.

Mà ở phía bên phải hai người cũng đặt một chiếc bàn án, một lão giả mặc cẩm bào hoa lệ đang ngồi ngay ngắn ở đó.

"Phu quân, vị này chính là Trần Huyền, người mỗi ngày đều nấu ăn cho chúng ta đấy!" Liễu phu nhân mỉm cười lên tiếng.

Nghe Liễu phu nhân nói vậy, trong lòng Trần Huyền chợt chấn động, hắn lén lút liếc nhìn nam nhân anh tuấn bên cạnh một cái!Không còn nghi ngờ gì nữa, nam nhân trước mắt này chính là Chiến thần của Đại Chu, Kiếm thánh Liễu Mộc!

Trần Huyền vội vàng chắp tay cúi đầu: "Tiểu tử Trần Huyền, bái kiến Kiếm thánh đại nhân!"

"Không cần phải gò bó như vậy!" Liễu phu nhân mỉm cười nhìn Trần Huyền, bảo: "Ngẩng đầu lên đi."

Trần Huyền lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã chinh phục được dạ dày của Liễu phu nhân, rõ ràng bà có ấn tượng rất tốt về hắn!

Trần Huyền ngẩng đầu lên, Liễu phu nhân hỏi: "Ngươi cất công đến tìm ta, có phải có chuyện muốn nhờ vả?"

Trần Huyền vội gật đầu: "Liễu phu nhân, Kiếm thánh đại nhân, tiểu nhân có một vị ca ca, hai năm trước vì mưu sinh mà tới Kinh Đô tìm việc, sau đó gia nhập Thanh bang, nay đang làm vô diện nhân trong bang."

Nghe vậy, thần sắc Liễu Mộc và Liễu phu nhân hơi đổi.

"Tiểu nhân nghe Đại phu nhân nói, chỉ khi Hoàng thượng hoặc Kiếm thánh đại nhân lên tiếng, người của Thanh bang mới có thể bình an rời đi!" Trần Huyền nói tiếp: "Cho nên tiểu nhân to gan đến đây, muốn xin cho ca ca một thân phận tự do!"

Dứt lời, Trần Huyền cẩn thận quan sát nét mặt hai người.

Lúc này, hắn chợt nhận ra ánh mắt của cả hai đều đang hướng về phía ông lão ngồi bên cạnh.

Liễu phu nhân liếc nhìn Liễu Mộc, ngập ngừng: "Phu quân, chuyện này..."

"Chuyện này phải hỏi lão già kia kìa!" Liễu Mộc lên tiếng: "Tiểu tử, giới thiệu với ngươi một chút, lão già đang ngồi cạnh ngươi đây chính là Bang chủ Thanh bang, Mộc Thiền!"

Trong lòng Trần Huyền giật thót.

Hắn vội quay sang nhìn lão nhân kia!

Vì chuyện của Vương Hổ, ấn tượng của Trần Huyền về Thanh bang vô cùng tồi tệ.

Hắn không ngờ lão nhân trước mắt này lại chính là Bang chủ Thanh bang!

Mộc Thiền cười khẽ: "Không biết ý của Kiếm thánh thế nào?"

Liễu Mộc nhìn Mộc Thiền, bĩu môi nói: "Lão già nhà ngươi lại muốn kiếm chác từ ta. Thôi bỏ đi, ai bảo nương tử nhà ta thích ăn ngon cơ chứ? Ngươi đồng ý cho ca ca hắn rời khỏi Thanh bang, ta nợ ngươi một ân tình!"

Nói tới đây, hắn quay sang nhìn Trần Huyền: "Tuy nhiên, ta cũng có một yêu cầu!"

"Xin Kiếm thánh cứ nói!" Trần Huyền vội đáp.

"Phu nhân ta rất thích thức ăn ngươi làm!" Liễu Mộc hắng giọng: "Thực ra ta... cũng cảm thấy không tệ. Sau này thức ăn ngươi đưa tới mỗi ngày, khẩu phần phải tăng gấp đôi!"

"Đa tạ Kiếm thánh đại nhân!" Trần Huyền mừng rỡ như điên, vội vã bái tạ.

Liễu Mộc lúc này mới nhìn về phía Mộc Thiền: "Mộc lão đầu, ngươi thấy sao?"

"Kiếm thánh đã mở lời, lão hủ đương nhiên sẽ làm theo!" Mộc Thiền nói rồi đưa tay phải gỡ một tấm lệnh bài bên hông xuống, tiện tay ném về phía Trần Huyền.

Trần Huyền chụp lấy lệnh bài, nhận ra tấm lệnh bài nhỏ bé này chẳng biết được đúc bằng chất liệu gì mà lại vô cùng nặng, một miếng bé xíu thế này ít nhất cũng phải cỡ mười cân.

Lệnh bài toàn thân màu xanh lục, chính giữa chạm khắc một chữ "Thanh".

"Đây là Thanh Mộc lệnh, có thể toàn quyền đại diện cho ta. Ngươi cầm tấm lệnh bài này đi tìm ca ca ngươi, sau đó tới phân đường của hắn yêu cầu xóa tên là được!" Mộc Thiền cất giọng: "Xong việc, ngươi phải mang lệnh bài này trả lại cho ta!"

"Đa tạ Mộc lão!" Trần Huyền vội vàng cúi người hành lễ.

Liễu phu nhân mỉm cười dặn dò: "Đúng rồi, bữa tối nhớ làm thêm hai món đấy!"

"Không thành vấn đề!" Trần Huyền vội gật đầu, thi lễ với ba người một cái rồi nôn nóng chạy vội ra ngoài!

Đợi đến khi bóng Trần Huyền đã đi xa, Liễu phu nhân mới chu môi lẩm bẩm: "Phu quân, hắn không được sao?"Liễu Mộc lắc đầu nói: "Căn cốt không tốt, tuổi đã lớn thế này mà vẫn chưa bước vào Nhất phẩm, ta không cách nào nhận hắn làm đồ đệ!"

Thì ra mấy ngày nay, để đảm bảo luôn được ăn những món do Trần Huyền nấu, Liễu phu nhân vẫn luôn dỗ ngọt phu quân nhận hắn làm đệ tử thân truyền.

"Căn cốt kém thì chịu khó chỉ dạy nhiều hơn là được thôi mà!" Liễu phu nhân lên tiếng.

Liễu Mộc lắc đầu đáp: "Đệ tử thân truyền của Liễu Mộc ta, bước ra ngoài mà là một kẻ phế vật thì ta làm gì còn mặt mũi nào nữa!"

Bạn đang đọc [Dịch] Đại Chu Đệ Nhất Vũ Phu của Túy Bất Trí Tử

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6h ago

  • Lượt đọc

    51

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!