Vì màn đêm bao phủ, lúc nãy lại đứng ở đằng xa nên Trần Huyền chỉ có thể nhìn thấy đại khái.
Lúc này nghe Tần gia nói vậy, hắn mới ngẩng đầu nhìn kỹ lại. Mấy chục con người đứng sừng sững trước mắt mang đến cho hắn một cảm giác chấn động vô cùng mãnh liệt!
Bọn họ chỉ đứng yên ở đó mà tựa như thiên quân vạn mã, tỏa ra luồng khí tức túc sát ngút trời. Khí thế này, chỉ những kẻ từng bò ra từ núi thây biển máu mới có được.
"Đây chính là Huyền Giáp quân sao?" Trần Huyền chấn động trong lòng.
Hắn cảm thấy dù là bản thân kiếp trước khi còn làm lính đặc chủng, cũng chẳng thể có được loại khí thế này.
"Huyền Giáp quân, quân đoàn mạnh nhất Đại Chu!" Trần Nham hít sâu một hơi, cảm thán: "Quả nhiên danh bất hư truyền!"
Trên mặt Tần gia cũng lộ ra vẻ đắc ý, cười nói: "Đó là đương nhiên, chỉ tiếc là giờ đây cũng chỉ còn lại những lão huynh đệ này thôi!"
"Tiểu tử!" Tần gia lại lên tiếng: "Chuyện của Triệu Tụng, Đại phu nhân đã nói với lão phu rồi. Loại chó má ăn cây táo rào cây sung đó, giết rất hay! Ngươi cứ yên tâm, không ai dám đến tìm ngươi gây sự đâu. Đại phu nhân nói quán rượu rất quan trọng, ngươi cũng rất quan trọng. Ban đầu lão phu tưởng ngươi chỉ là một tên tiểu bạch kiểm vắt mũi chưa sạch, nhưng nếu Đại phu nhân đã coi trọng ngươi như vậy, lão phu cũng tin nàng một lần. Nếu ngươi có thể xoay chuyển ván cờ này của Tướng quân phủ, lão phu cùng Huyền Giáp quân nợ ngươi một ân tình!"
"Nếu chỉ là kiếm tiền thì vấn đề không lớn!" Trần Huyền mỉm cười với Tần gia.
"Về an tâm ngủ đi!" Tần gia nói: "Phải rồi, thời hạn mượn Liệt Dương quyết đã hết, ngày mai nhớ mang trả lại đấy!"
"Rõ!" Trần Huyền gật đầu. Hắn chắp tay hành lễ với Tần gia, sau đó cùng Trần Nham quay về tiểu viện.
Khoảng thời gian tiếp theo, cuộc sống của Trần Huyền trôi qua rất sung túc bận rộn. Mỗi ngày hắn đều đi xem tiến độ sửa sang quán, sau đó dạy Trần Nham xào nấu thức ăn, rồi lại tiếp tục tu luyện.
Còn bên phía quán rượu, nhờ có Huyền Giáp quân trấn giữ nên chẳng xảy ra chút sự cố nào.
Thấm thoắt, năm ngày đã lặng lẽ trôi qua.
Trong năm ngày này, mấy bình toái thể dịch mà Bạch Thiển Thiển để lại đã bị hắn dùng cạn sạch. Lúc này, Trần Huyền đã có thể thuận lợi hoàn thành sáu động tác đầu tiên!
Động tác thứ bảy cũng đã có thể kiên trì được trong chốc lát.
Lực đấm của hắn đã vượt qua con số ngàn cân, còn cụ thể đạt tới mức nào thì chính Trần Huyền cũng không rõ!
Dù sao thì tảng đá thử lực lớn nhất ở Tướng quân phủ cũng chỉ nặng ngàn cân mà thôi!
Trên thực tế, tu sĩ Toái Thể cảnh sở hữu lực lượng ngàn cân vốn đã ít lại càng thêm ít.
Nhưng Trần Huyền lúc này lại căn bản chưa có tư cách để Toái Thể.
Thần Long cửu biến vẫn còn lại ba động tác. Hắn cảm thấy nếu luyện xong ba động tác này, lực đấm của mình nhiều khả năng sẽ vươn tới ngưỡng một ngàn năm trăm cân.
Sức mạnh tăng lên kéo theo nhục thân cũng mạnh mẽ vượt bậc. Giờ đây, dù Trần Nham có dốc toàn lực đánh lên người hắn, hắn cũng chỉ thấy không đau không ngứa!
Tuy chưa sinh ra nội kình, nhưng chỉ dựa vào sức mạnh nhục thân thuần túy, Trần Huyền đã sở hữu sức chiến đấu tương đương nhất phẩm võ giả.
Dù vậy, hắn cũng thấy xót ruột không chịu nổi.
Càng về sau, hắn phải hấp thụ đến mấy bình toái thể dịch cực phẩm mới đủ để duy trì thăng cấp cho một động tác.
Bây giờ còn lại ba động tác, hắn cũng chẳng biết sẽ còn tốn kém bao nhiêu nữa.
Chuyện tập võ này quả thực là quá tốn kém. Hắn ước lượng, nếu muốn nâng nhục thân lên đến cực hạn thì ít nhất cũng phải tốn thêm mấy ngàn lượng bạc nữa, mà đây mới chỉ là nhất phẩm võ giả thôi!Cứ cách ba ngày, hắn lại đến viện của Lâm Uyển một chuyến để cùng nàng song tu, hiệu quả vô cùng mỹ mãn. Thực lực của hắn có thể tăng tiến nhanh như vậy, một phần cũng nhờ vào việc song tu cùng nàng.
Hôm nay, hắn chuẩn bị xong cơm nước từ sớm rồi mang tới viện của Lâm Uyển.
Lâm Uyển vừa dùng bữa sáng vừa hỏi: "Bên phía tửu quán thế nào rồi?"
"Thợ thuyền đều rất chăm chỉ!" Trần Huyền đáp: "Cứ theo tiến độ này, ước chừng năm ngày nữa là xong phần mộc, sau đó tốn thêm vài ngày trang trí đơn giản là có thể khai trương."
"Vậy thì tốt!" Lâm Uyển gật đầu.
"Phải rồi, Đại phu nhân!" Trần Huyền hỏi: "Về tên của tửu quán, người đã nghĩ ra chưa?"
Lâm Uyển liếc nhìn Trần Huyền, nhạt giọng: "Trước đó nghe Tiểu Chiêu kể, ngươi nghĩ ra cái tên 'Đại Chu trên đầu lưỡi'?"
Trần Huyền lộ vẻ vui mừng, hỏi: "Đại phu nhân cũng thấy tên này hay sao?"
"Không hề!" Lâm Uyển thản nhiên đáp: "Nhưng nếu không có ý tưởng nào hay hơn, dùng tên này cũng tạm được."
"Người vẫn chưa nghĩ ra tên khác sao?" Trần Huyền hỏi.
Lâm Uyển lắc đầu: "Dạo này công việc bề bộn. Phải rồi, trưa nay ngươi làm thêm vài món đi, người của Tạ gia sẽ tới để bàn bạc chuyện hôn ước với Dao Dao đấy!"
"Rõ!" Trần Huyền gật đầu.
"Còn nữa, Đại phu nhân!" Trần Huyền nói tiếp: "Ngày khai trương đã đến gần, ta nghĩ cũng nên bắt đầu tuyên truyền rồi. Người hãy cho người tung tin về chuyện xảy ra ở Liễu phủ đêm hôm đó, cùng với việc Liễu phu nhân ngày nào cũng tới Tướng quân phủ lấy đồ ăn, lan truyền rộng rãi ra ngoài!"
Ánh mắt Lâm Uyển khẽ động: "Lan truyền ra ngoài?"
"Đúng vậy!" Trần Huyền gật đầu: "Phải tạo thanh thế trước, đẩy sự kỳ vọng của mọi người lên cao nhất! Đợi đến ngày khai trương, tốt nhất là mời được Liễu phu nhân và Kiếm thánh đích thân tới tọa trấn, cắt băng khai trương!"
"Cắt băng khai trương?" Lâm Uyển thắc mắc: "Đó là cái gì?"
"Khụ!" Trần Huyền giải thích: "Chỉ là một nghi thức lúc khai trương thôi!"
"Được, ta sẽ cho người làm!" Lâm Uyển nói: "Còn hai nhà kia thì sao? Chẳng phải ngươi bảo việc nhượng quyền chủ yếu trông cậy vào hai nhà đó ư?"
"Chuyện đó không vội, chúng ta cứ làm tốt tửu quán này trước, gây dựng danh tiếng thật vững, sau đó cho hai nhà còn lại đồng loạt khai trương là được!" Trần Huyền cười đáp: "Đến lúc đó mới tung ra đòn sát thủ của chúng ta!"
"Được rồi, nếu ngươi đã có chủ ý thì cứ làm theo ý ngươi đi, chuyện của tửu quán ta sẽ không can thiệp." Lâm Uyển nói: "Ta chỉ phụ trách thu tiền và quản lý tiền bạc thôi!"
Nét mặt Trần Huyền khẽ động: "À này, Đại phu nhân, chuyện tu luyện của ta..."
"Nhắc tới chuyện tu luyện của ngươi!" Lâm Uyển ngắt lời: "Ta nghe Tuyết Nhi nói, ngươi đã đạt tới ngàn cân lực rồi?"
"Khụ!" Trần Huyền gật đầu: "Đúng là vậy!"
"Thật kỳ lạ!" Lâm Uyển nhìn chằm chằm Trần Huyền: "Trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà ngươi đã đạt tới ngàn cân lực sao?"
"Nhị phu nhân cho ta mười bình toái thể dịch cực phẩm, cộng thêm việc song tu cùng Đại phu nhân nên thu hoạch cũng vô cùng phong phú!" Trần Huyền đáp.
Lâm Uyển lắc đầu: "Tốc độ thăng tiến không thể nào nhanh như thế được, không phải ngươi đi theo con đường tà tu gì đó chứ?"
"Tà tu?" Trong lòng Trần Huyền thót lên một cái, đáp: "Chắc là không phải đâu!"
"Ta nhớ công pháp ngươi tu luyện là Liệt Dương quyết đúng không?" Lâm Uyển hỏi."Khụ!" Trần Huyền khẽ ho một tiếng rồi nói: "Ta tu luyện một môn công pháp kỳ dị, tên là Thần Long cửu biến!"