"Hoàng trưởng lão, ta đã nói rồi, cơ duyên của ngươi chưa đủ."
Tô Mục chậm rãi nói, giọng điệu thoáng vẻ yếu ớt.
Sắc mặt Hoàng Sào trắng bệch. Ông nhìn Lỗ Ẩn đang khoanh chân ngồi cách đó không xa, lưng bỗng còng xuống, trông như già đi cả chục tuổi.
Chính tay ông đã gạt bỏ luồng sức mạnh mà Tô Mục truyền tới. Giữa lằn ranh sinh tử, ông vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng Tô Mục. Điều này khiến cơ duyên đã nằm trong tầm tay lại vuột mất.