Tô Mục đứng giữa hư không, vết thương trước ngực xuyên thấu từ trước ra sau.
Một tay hắn nắm chặt lấy bàn tay của thiên nhân hư ảnh, cả người sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Đám người Triệu Bách Khải, Hoắc Đồ, Xích Minh Đường, Càn Công Lưu được Tô Mục che chở phía sau. Nhìn bóng lưng hắn, tâm thần bọn họ không khỏi chấn động.
Vẫn là Tô Mục.