Trên đường đi, Trần Miểu lại giở quyển sách ra xem. Nội dung có vài thay đổi nhỏ, nhưng không nhiều. Muốn xuất hiện biến chuyển lớn, e rằng phải đợi đến khi hai người tới Phong Môn thôn, rồi làm những việc không trùng với nội dung trong sách.
Suốt dọc đường, hai người hầu như không nói gì. Trần Miểu cũng thật sự nếm đủ sự khó đi của đường núi. Mãi đến khi thấy lòng sông khô cạn như lão bá đã nói, rồi men theo lòng sông đi xuống, hắn mới thấy dễ thở hơn nhiều.
Ròng rã hai tiếng rưỡi, hai người mới nhìn thấy ngôi làng nằm dưới chân núi phía trước. Vì hướng họ đi tới là đường dốc xuống, nên đứng trong lòng sông đã có thể thu trọn toàn cảnh ngôi làng bên dưới vào tầm mắt.
“Ngôi làng này xây cũng không tệ.”