Nhìn đống tro tàn đang nhanh chóng nguội lạnh trên mặt đất, Trần Miểu thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhìn xuống phôi kiếm gỗ đào trong tay, cũng may rút kiếm kịp thời nên trên thân kiếm chỉ lấm tấm vài vết hun đen.
“Tại hạ là Chung Tài. May mà có tiểu huynh đệ ra tay, nếu không con khiêu cương này chẳng biết sẽ còn gây họa cho bao nhiêu người nữa.”
Chung Tài vừa nói vừa chắp tay thi lễ với Trần Miểu.
Trần Miểu vốn định đáp lễ, nhưng vừa nghe đến cái tên Chung Tài, hắn liền nhíu mày hỏi: “Chung Phát là gì của ngươi?”
Chung Tài sững sờ: “Ngươi biết Chung Phát?”
Trần Miểu cười lạnh: “Ngươi đoán xem con cương thi này từ đâu ra?”
Sắc mặt Chung Tài trở nên khó coi: “Chung Phát là sư huynh của ta. Nhưng hơn hai mươi năm trước, sau khi sư phụ qua đời, ta và y đã đường ai nấy đi. Ta không ngờ y lại sa đọa đến mức này, càng không ngờ y có thể luyện ra được một con khiêu cương!”
Nghe Chung Tài nói vậy, Trần Miểu vẫn chưa buông bỏ cảnh giác: “Các ngươi đã hơn hai mươi năm không gặp?”
Chung Tài lắc đầu: “Hai ngày trước ta có đến gặp y, vốn định mời y chứng kiến nghi thức thu đồ của ta, nhưng y đã từ chối.”
Thấy Chung Tài không che giấu việc từng đi tìm Chung Phát, sắc mặt Trần Miểu mới dịu đi đôi chút.
“Tiểu huynh đệ, xưng hô thế nào?”
“Trần Miểu.”
“Trần huynh đệ, vừa rồi thứ ngươi dùng là Phần Hương Pháp sao?”
Trần Miểu ngẩn ra. Phần Hương Pháp?
Nhìn thanh kiếm gỗ đào trong tay Chung Tài, lại nhớ đến cuốn Chung Thị Phù Lục, Trần Miểu cảm thấy dường như mình đã gặp được người trong nghề hàng thật giá thật của cái thế giới bí ẩn kia.
Suy nghĩ một lát, Trần Miểu không hề che giấu sự thật bản thân là kẻ ngoại đạo: “Ta không biết đó có phải Phần Hương Pháp hay không. Những thứ ta biết đều do một lão ăn mày dạy cho từ hồi nhỏ.”
Chung Tài nghe xong, khóe mắt giật giật.
Thứ này mà cũng có thể tùy tiện học được như vậy sao?
Phần Hương Pháp là một trong số ít thuật pháp đường hoàng chính đại trong giới âm môn, không giống như thuật pháp của dòng cản thi đa phần đều tiếp xúc với xác chết, âm khí rợn người.
“Trần Miểu? Là ngươi đó sao?”
Giọng Đường Duệ đột nhiên vọng ra từ phòng lạnh, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Trần Miểu bước tới: “Là ta đây, Đường ca không sao chứ?”
Qua cánh cửa chống trộm bị đâm thủng lỗ chỗ, Trần Miểu nhìn thấy Đường Duệ đang ở bên trong, sắc mặt tái nhợt, toàn thân đẫm mồ hôi.
“Trần Miểu, thật sự là ngươi! Mau báo cảnh sát, có cương thi, có cương thi!”
Nghe tiếng gào thét thất thanh của Đường Duệ, Trần Miểu an ủi: “Đường ca, mọi chuyện qua rồi, ra ngoài đi.”
“Không, không! Ta không ra đâu! Có cương thi! Ta phải đợi cảnh sát đến, đợi cảnh sát đến!”
Nghe những lời này, trong lòng Trần Miểu dấy lên chút lo âu.
Đêm nay tuy không có thương vong, nhưng nếu chuyện nhà tang lễ Thiên Môn có cương thi quấy phá mà truyền ra ngoài, e rằng hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả việc có người chết!
Ma quỷ vốn hư vô mờ mịt, không nhìn thấy, chẳng sờ được, có giết người thì cũng chỉ bị phán là đột tử mà thôi.Nhưng cương thi lại là thực thể sờ sờ ra đó!
Nhà tang lễ vốn là nơi giao thiệp với xác chết, ai mà biết được liệu có lời đồn đại rằng con cương thi này là do nhà tang lễ Thiên Môn tạo ra hay không!
Nếu quả thực như vậy, nhà tang lễ Thiên Môn sẽ gặp rắc rối to.
Trần Miểu có thể xóa camera giám sát trong nhà tang lễ, nhưng lại chẳng thể xóa được hình ảnh bên ngoài. Ai biết được trước khi đến đây, con cương thi kia đã lọt vào ống kính của bao nhiêu cái camera rồi.
Lại thêm lát nữa quan sai sẽ tới, Trần Miểu cảm thấy e rằng đại bá sẽ chẳng đợi được đến ngày giao lại nhà tang lễ cho hắn nữa rồi.
“Trần Miểu huynh đệ, có gì khó xử sao?”
Câu hỏi của Chung Tài thu hút sự chú ý của Trần Miểu.
Nhìn sang đối phương, trong lòng hắn khẽ động.
Chung Tài lăn lộn trong nghề đã lâu, chẳng lẽ lần nào cũng có thể êm thấm dàn xếp mọi chuyện?
Mà trước khi có được quyển sách kia, Trần Miểu cũng chưa từng nghe thấy bất kỳ tin tức xác thực nào về những sự kiện linh dị.
Nghĩ vậy, Trần Miểu liền nói ra nỗi lo âu trong lòng.
Chung Tài nghe xong mới tin lời Trần Miểu nói lúc trước, xem ra hắn quả thực là một tay mơ.
“Trần Miểu huynh đệ trước đây chưa từng tiếp xúc với người của Cục Quản lý Sự vụ Khẩn cấp sao?”
“Cục Quản lý Sự vụ Khẩn cấp? Đó là nơi nào?”
Trần Miểu lắc đầu mờ mịt.
“Ta tuy có học Phần Hương Pháp như lời huynh nói, nhưng rất ít khi gặp sự kiện linh dị, chỉ là dạo gần đây mới liên tiếp đụng phải thôi.”
Chung Tài nhíu mày.
Gần đây mới bắt đầu gặp?
Vừa rồi lão đi vào nhà tang lễ Thiên Môn cũng không phát hiện nơi này có quá nhiều âm khí hội tụ.
Cùng lắm chỉ nặng hơn bên ngoài một chút, hoàn toàn chưa đạt đến mức độ của một âm địa.
Bỗng nhiên, lão nhớ tới hành động trước đó của Chung Phát.
Tại sao gã lại nhất quyết phải lặn lội đường xa, dẫn dụ con khiêu cương này đến tận đây?
Trong lòng dường như đã có đáp án, Chung Tài không khỏi cảm thấy hổ thẹn thay cho những việc làm của vị sư huynh này.
Lão liền lên tiếng trấn an: “Ta có người quen, chuyện hôm nay ngươi không cần lo, bên ngoài sẽ chỉ công bố nhà tang lễ Thiên Môn bị trộm viếng thăm. Còn về phần người huynh đệ bên trong kia, vẫn phải nhờ ngươi làm công tác tư tưởng.”
“Đương nhiên, nếu thật sự không khuyên giải được, cũng có thể giao cho người chuyên trách xử lý.”
“Yên tâm, đối với những sự kiện thế này, Cục Quản lý Sự vụ Khẩn cấp sẽ can thiệp, bọn họ có thủ đoạn ứng phó riêng. Có điều sau vụ này, e là ngươi sẽ bị gọi đi đăng ký thông tin một chút.”
“Cũng đừng lo, người như chúng ta tuy không nhiều nhưng cũng chẳng ít. Nếu bọn họ thật sự hạn chế tự do thân thể, chẳng khác nào bức ép chúng ta sa vào tà đạo.”
“Cho nên cùng lắm là khi địa phương xảy ra chuyện, bọn họ sẽ tìm đến ngươi trước tiên. Nếu không phải do ngươi gây ra, thì rất có thể ngươi sẽ được nhờ cậy để giải quyết vấn đề.”
Trần Miểu nghe vậy, gật đầu tỏ vẻ không sao cả.
Đối với việc bị chiêu an hay giám sát, hắn cũng không bài xích. Điều hắn lo lắng hiện tại chỉ là nhà tang lễ Thiên Môn không thể tiếp tục hoạt động mà thôi.
“Vậy thì đa tạ Chung ca.”
Nghe tiếng gọi này của Trần Miểu, Chung Tài mỉm cười.
“Lưu lại phương thức liên lạc đi, lát nữa ta sẽ đánh tiếng với người quen bên kia. Nếu không còn việc gì thì ta đi trước đây.”Sau khi hai người trao đổi phương thức liên lạc, Chung Tài liền rời đi.
Trần Miểu liếc nhìn Đường Duệ vẫn còn co ro trong phòng lạnh chưa chịu ra, rồi đi đến chỗ đánh rơi quyển sách lúc nãy, cúi xuống nhặt lên.
Trải qua trận chiến vừa rồi, Trần Miểu nhận ra mình cũng nên kiếm một chiếc túi đeo chéo giống Chung Tài. Nếu không, gặp phải tình huống giao chiến như hôm nay, hắn chỉ còn cách vứt sách sang một bên.
Mở sách ra, Trần Miểu lật đến phần hậu ký của chương hai.
“Chương Hai · Hậu Ký · Cương Thi”
“Đêm thứ bảy sau khi lễ truy điệu của cặp song sinh kết thúc, lúc ba giờ bốn mươi phút rạng sáng, ta chợt bị động tĩnh bên ngoài làm cho tỉnh giấc.”
“Mang theo chút tò mò cùng hồi hộp, ta định ra ngoài xem sao, dù gì nhà tang lễ cũng là sản nghiệp của gia đình.”
“Trước khi đi, ta mang theo nhang và thanh bách niên đào mộc kiếm phôi do chính tay mình đẽo gọt. Đêm hôm khuya khoắt ra ngoài, những thứ này có thể giúp ta thêm vài phần can đảm.”
“Vừa ra khỏi khu nhà ở, ta đã thấy ánh lửa. Đợi đến khi ta cuống cuồng chạy tới định cứu hỏa thì lửa đã tắt ngấm.”
“Nhưng lúc này, chuyện đó đã chẳng còn quan trọng nữa.”
“Bởi vì, ta nhìn thấy một con... cương thi đang đập phá cửa kho lạnh!”
“Ta không biết phải diễn tả tâm trạng khi nhìn thấy nó ra sao, nhưng ta biết rõ một điều: tuyệt đối không thể để nó vào trong, Đường Duệ vẫn còn ở đó!”
“Có lẽ thanh kiếm và nén nhang trên tay đã tiếp thêm dũng khí, ta lao tới.”
“Nhưng khi bước vào kho lạnh, một mình đối mặt với cương thi, ta mới vỡ lẽ, dũng khí không đủ để hóa thành lưỡi kiếm sắc bén. Ngay lúc ta sắp bỏ mạng dưới miệng cương thi, bỗng có thần binh từ trên trời giáng xuống!”
“Một người tay cầm kiếm gỗ đào, vượt qua ta lao về phía cương thi, kịch liệt giao chiến với nó!”
“Sự xuất hiện của hắn khiến ta vừa kinh hỉ vừa thấy may mắn.”
“Ta vốn không phải kẻ nhát gan. Sau khi bình tĩnh lại, ta niệm một đoạn Giáng Chân Trấn Sát Khẩu Quyết, mang theo một thân khí hương hỏa gia nhập chiến cuộc.”
“Nắm đúng thời cơ, ta đâm một kiếm trúng cương thi. Thanh kiếm vốn chỉ dùng để tráng đởm, lúc này lại thực sự phát huy tác dụng.”
“Khí hương hỏa lượn lờ quanh người ta dường như đã tìm thấy mục tiêu, liền chui tọt vào cơ thể cương thi qua vết thương do mộc kiếm đâm thủng.”
“Đòn tấn công của ta giúp người kia tìm thấy thời cơ. Hắn cũng đâm trúng cương thi, nhưng lại vì thế mà đánh mất vũ khí.”
“Mất vũ khí không khiến người đó lùi bước. Sau khi trao đổi ngắn gọn, hắn nguyện xả thân tạo cơ hội cho ta, tiếp tục quấn đấu với cương thi!”
“Tình thế cấp bách, không cho phép ta từ chối! Ta đứng ngoài vòng chiến tập trung tâm thần, tĩnh lặng chờ đợi!”
“Thời cơ, lặng lẽ đến!”
“Khi người kia dán tấm phù lục lên người cương thi, ta cũng đã đâm mạnh thanh bách niên đào mộc kiếm phôi vào hậu tâm nó.”
“Một kiếm này của ta, xuyên thấu cơ thể!”
“Cú trọng thương bất ngờ khiến cương thi lộ ra sơ hở. Người kia thừa cơ đoạt lại kiếm, thân pháp uyển chuyển, hắn tung ra một chiêu liêu kiếm thức, từ dưới lên trên, đâm thẳng vào yếu hại của cương thi!”
“Để đảm bảo vạn vô nhất thất, ta lại đốt nhang, niệm động khẩu quyết.”
“Khói hương hiện ra, như hổ đói vồ mồi lao về phía cương thi. Trong tiếng nổ ầm ầm, cương thi bốc cháy, hóa thành một đống tro tàn.”
“Nhìn đống tro tàn ấy, ta ngỡ như mình đang trong mộng.”“Thế gian này đang chậm rãi hé mở trước mắt ta một mặt ẩn khuất ít người hay biết.”
“Trong cõi u minh, dường như có thứ gì đó thuộc về ta lại nặng thêm năm tiền.”
【Chương Hai · Hậu Ký · Cương Thi kết thúc. Nhận được Âm đức (năm tiền), mảnh ký ức của Vương Đông, Chung Thị Cản Thi Mật Lục.】
……