"Bách Lý, sao ta có cảm giác sương mù trong núi hình như lại dày thêm một chút rồi nhỉ?"
Bách Lý Huyền Nhận liếc nhìn làn sương mù đang dần dày đặc kia, chẳng hề bận tâm.
"Trong núi nổi sương là chuyện bình thường, huống hồ đây còn là chốn thí luyện. Nếu không tạo ra chút hoàn cảnh đặc thù, chỉ có một ngọn núi trơ trọi thì còn gì để mà thí luyện nữa."
Dứt lời, Bách Lý Huyền Nhận bước tới dưới một gốc cây to cỡ thân người hắn.