“Thật là… sảng khoái.” Lý Minh thở ra một hơi, đương nhiên là trong tâm tưởng của hắn.
Cú đấm này, thật sự quá đã.
Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn cái lỗ thủng hình người xuyên qua toàn bộ thân tàu, một luồng khí tức từ xa lao đến, chính là Thái Áo.
Hắn đương nhiên chưa chết, một lần nữa xuất hiện trên sàn kim loại vỡ nát, lạnh lùng nhìn chằm chằm bộ cơ giáp màu vàng nhạt trước mắt.