Rào...
Một lượng lớn người của Hắc Long ùa ra, bao vây chặt chẽ toàn bộ trụ sở Vinh Môn. (Diện tích trụ sở Vinh Môn vốn không lớn, dù sao thì cả cái Bồ Địa này cũng chẳng rộng rãi gì. Bình thường ở đây chỉ có Vinh Hưng và vài thành viên cốt cán sinh sống, riêng cái sảnh lớn sức chứa vài trăm người phía trước đã chiếm mất một nửa diện tích rồi. Thế nên, chỉ cần vài trăm người rải ra là đủ để phong tỏa toàn bộ nơi này).
Thấy cảnh này, sắc mặt Vinh Hưng càng thêm lạnh lẽo, quát: "Tần Giang! Hôm nay là sinh nhật ông đây! Mày lại dám dẫn người tới bao vây địa bàn của ông à? Ai cho mày cái gan đấy, mày đến mừng thọ ông đấy phỏng? Rốt cuộc mày muốn làm cái quái gì?"
Hắn mở miệng ra là xưng "ông đây" cốt để chọc tức Tần Giang. Dù sao cái tội dẫn người tới bao vây cũng chẳng to tát gì, hắn phải kích động để Tần Giang ra tay trước, có thế mới dồn đối phương vào chỗ chết được.