Chương 28: [Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

Liễu Như Yên đến trường nghề, bị chặn ngoài cổng

Phiên bản dịch 8031 chữ

Lập tức.

Ánh mắt của mấy người trong ký túc xá nhìn Liễu Như Yên trở nên vô cùng kỳ lạ.

Thật ra, là bạn cùng phòng, ngày ngày chung sống với Liễu Như Yên nên họ cũng biết chút ít nội tình, đại khái hiểu được việc Liễu Như Yên có thể tiêu xài hoang phí như vậy không phải nhờ tiền nhuận bút viết sách.

Bởi vì:

Ở ký túc xá, cô ta có bao giờ viết sách đâu mà lấy đâu ra nhuận bút.

Vậy thì...

Nguồn tiền của cô ta cũng quá rõ ràng rồi, chính là: Tần Giang!

Đồng thời, họ cũng biết lần trước Liễu Như Yên mua điện thoại di động hình như đã xảy ra mâu thuẫn với Tần Giang, sau đó việc tiêu tiền của cô ta rõ ràng không còn hào phóng nữa, mỹ phẩm cũng phải dùng dè sẻn, người từng vô cùng cao ngạo với bên ngoài cũng bắt đầu chấp nhận lời mời đi ăn, thậm chí là xem phim của một vài chàng trai.

Bây giờ thấy Tần Giang gửi thư luật sư đến thì mọi chuyện không cần nói cũng hiểu, nhưng sinh viên đại học thời này tương đối đơn thuần, thậm chí còn cho rằng Tần Giang và Liễu Như Yên đang giận dỗi nhau vì chuyện yêu đương.

Vì vậy.

Họ không khỏi lên tiếng khuyên nhủ:

“Như Yên, cậu cũng đừng đau lòng quá, Tần Giang chỉ dọa cậu thôi, hắn thích cậu như vậy sao nỡ đòi tiền cậu thật chứ.”

“Cậu yên tâm, chuyện tiền cậu tiêu là do Tần Giang cho chứ không phải tiền nhuận bút, chúng tớ tuyệt đối sẽ giữ kín như bưng.”

“Nhưng mà Như Yên, cậu tiêu của cậu ta nhiều tiền thật đấy...”

Năm mươi nghìn tệ.

Trong mắt những sinh viên này, đó chắc chắn là một con số rất lớn, thậm chí bố mẹ của nhiều người trong số họ vất vả cả năm cũng chưa chắc kiếm được nhiều như vậy.

Vậy mà Liễu Như Yên lại tiêu nhiều đến thế, hơn nữa xem nội dung trên thư luật sư thì đây chỉ là tiền chuyển khoản, còn chưa tính những đồ vật mà Tần Giang thường gửi cho cô ta.

Chuyện này...

Khiến họ không khỏi cảm thấy hơi khó chịu với Liễu Như Yên.

Liễu Như Yên nghe những lời an ủi này như mèo bị giẫm phải đuôi, vặc lại ngay:

“Câm miệng!”

“Vương Vân, bị kẻ thứ ba chen chân mà không dám hó hé một lời, bây giờ cô cũng xứng đáng nói chuyện ở đây à?”

“Hàn Lạc, cậu thầm yêu thầy giáo thể dục đừng tưởng tôi không biết.”

“Còn cả cậu nữa Tôn Châu, béo như heo, leo cái cầu thang cũng thấy mệt, thế mà ngày nào cũng mơ mộng yêu đương.”

Một tràng lời nói khiến mấy cô bạn cùng phòng mặt tái mét, có người đã bắt đầu thút thít khóc.

Ngay sau đó.

Mấy cô gái quay người rời khỏi ký túc xá.

...

Trong ký túc xá.

Chỉ còn lại Liễu Như Yên và cô bạn cùng phòng đã mang chuyển phát nhanh về, cô ấy tên là Vương Kỳ, được xem là người có quan hệ khá tốt với Liễu Như Yên.

Liễu Như Yên nhìn cô ấy, mấp máy môi nhưng không nói gì, chỉ nắm chặt lá thư luật sư trong tay.

Vương Kỳ nói:

“Mấy người họ quan tâm cậu thôi, hơn nữa cũng không phải người nhiều chuyện, chuyện hôm nay sẽ không bị lộ ra ngoài đâu.”

Liễu Như Yên không nói gì.

Sự cao ngạo không cho phép cô ta mất mặt như vậy, cũng không cho phép người khác xem trò cười của mình, nên vừa rồi mới nổi đóa với mấy người bạn cùng phòng, đó chính là cơ chế tự vệ của cô ta.

Vương Kỳ trầm ngâm một lát rồi nói: “Gần đây có phải cậu lạnh nhạt với Tần Giang quá không, hay là Tần Giang có chuyện gì ở khu Bắc rồi, Tùng Giang là tỉnh lỵ, gái đẹp rất nhiều.”

“Tần Giang tuy học hành không ra gì nhưng trông cũng được, hồi trước ở trường mình cũng có vài cô thích, cộng thêm việc cậu không có ở bên cạnh, lâu ngày khó tránh khỏi xảy ra vấn đề, biết đâu....”

Nghe lời của Vương Kỳ.

Đôi mắt Liễu Như Yên hơi nheo lại, dường như đã đoán ra điều gì đó.

Từ khi Tần Giang đi học cao đẳng, hai người họ chỉ gặp nhau một lần, đó là vào kỳ nghỉ hè, hắn một mực đòi gặp thì cô ta mới ban ơn cho gặp mặt, sau đó hai người không gặp lại nữa, toàn là hắn chủ động liên lạc với cô ta.

Vốn dĩ cô ta thấy chẳng có gì, dù sao cũng đã quen được Tần Giang cung phụng vô điều kiện, nhưng nghe Vương Kỳ nói mới nhận ra, hai người hiện không học cùng lớp, không thể ngày nào cũng gặp mặt.

Vậy thì...

Lâu ngày tự nhiên sẽ xảy ra vấn đề, rất có thể Tần Giang đã bị con hồ ly tinh nào đó mê hoặc rồi.

“Không được!”

Liễu Như Yên lắc đầu: “Tần Giang là liếm cẩu của mình, sao có thể để người khác động vào được, phải giành lại mới được.”

Thậm chí cô ta còn cho rằng thư luật sư cũng là do Tần Giang cố tình gửi, mục đích là để chọc tức vì cô ta không liên lạc với hắn.

Xem ra...

Ở bên ngoài lâu ngày cũng học được vài chiêu lạt mềm buộc chặt rồi.

“Hừ!”

Liễu Như Yên tuy có chút khinh thường, nhưng cũng biết rõ nếu không cho chút ngon ngọt thì mình thật sự sẽ mất Tần Giang.

Mất Tần Giang không đáng sợ!

Điều đáng sợ là không còn ai tiếp tục cung phụng cô ta vô điều kiện nữa!

Hơn nữa, với tính cách cao ngạo của mình, cô ta đã sớm coi Tần Giang là chiến lợi phẩm, sao có thể dung thứ cho người khác cướp đi được.

Nghĩ đến đây, cô ta nhặt cây chì kẻ mày lên, một lần nữa đi đến bên bệ cửa sổ, sửa lại hàng lông mày vừa kẻ lệch.

Cô ta đứng dậy nói: “Tôi phải đi tìm hắn!”

Cô ta quyết định đến Tùng Giang ngay lập tức để uốn nắn lại tên liếm cẩu kia, còn gã nhà giàu keo kiệt kia thì để sau hẵng tính.

“À...”

Vương Kỳ đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại tỏ vẻ đã hiểu.

Liễu Như Yên: “Cậu giúp tôi xin phép giáo viên, cứ nói con chó cưng của tôi chết rồi, tôi về chịu tang.”

Vương Kỳ: ∑(O_O;)

Cái lý do này của cậu... bá đạo thật!

...

Trường đại học nghề!

Liễu Như Yên bước xuống từ taxi, nhìn ngôi trường cao đẳng có quy mô không lớn lắm trước mặt, vẻ mặt lộ rõ sự khinh miệt.

Thành tích học tập của cô ta không tệ!

Lại còn học ở một trường đại học 211!

Đối với loại trường nghề mà chỉ những kẻ thi trượt đại học mới vào học này, cô ta căn bản không thèm để vào mắt.

Tần Giang đang học ở trường đại học nghề này đương nhiên càng không xứng với cô ta. Nếu không phải vì hắn chiều chuộng khiến cô ta rất thoải mái và tiêu tiền hào phóng, cô ta đã sớm cắt đứt mọi quan hệ với Tần Giang rồi.

Cô ta nhíu mày, không biết làm thế nào để tìm Tần Giang.

.

Tần Giang đã chặn số điện thoại của cô ta.

Cô ta gọi cho Vệ Bưu thì phát hiện cũng bị chặn.

Cuối cùng, cô ta đành đến cổng trường hỏi: “Xin hỏi, lớp ở đâu ạ?”

Lão Vương bảo vệ hỏi: “Cô là giáo viên thực tập mới đến à?”

Không thể trách lão Vương hỏi như vậy, thật sự là cách ăn mặc của Liễu Như Yên không giống sinh viên, lại còn trang điểm và đeo túi da.

Sự xuất hiện của Liễu Như Yên cũng thu hút sự chú ý của các nam sinh trong trường nghề, từng người một đều nhìn về phía cô ta với ánh mắt nóng rực.

Gương mặt vốn đã xinh xắn của Liễu Như Yên lại được trang điểm tô thêm vẻ đẹp, cùng với bộ váy dài và đôi giày cao gót, trông cô ta chẳng khác nào một quý cô thành thị, đối với những nam sinh trường nghề đang tuổi hừng hực khí thế thì quả là một sự quyến rũ chết người.

Ngay cả mấy anh bảo vệ trẻ tuổi cũng bất giác nhìn về phía Liễu Như Yên, khi thấy cô ta nhìn lại thậm chí còn hơi đỏ mặt.

Liễu Như Yên đã sớm quen với điều này, thứ cô ta thích chính là cảm giác được mọi người chú ý, cô ta vuốt tóc: “Tôi đến tìm người.”

Lão Vương bảo vệ: “Tìm ai? Giáo viên lớp nào?”

Liễu Như Yên: “Là một sinh viên!”

Lão Vương bảo vệ: “Gọi điện cho cậu ta ra đây, trường không cho người ngoài vào tùy tiện.”

Liễu Như Yên ngẩn người.

Lại là gọi điện!

Vấn đề là cô ta phải gọi được đã chứ!

Đúng lúc cô ta đang suy nghĩ phải làm thế nào.

Chỉ thấy.

Một thanh niên mặc vest, tay kẹp cặp tài liệu đang chậm rãi đi tới, khiến người ta không khỏi nhìn thêm vài lần, tuy người này trông không đẹp trai lắm, nhưng khí chất tinh anh đó lại khiến cô ta rất thích.

Người đến chính là Diệp Trạch!

Hắn cũng nhìn thấy Liễu Như Yên, cũng bị nhan sắc của cô thu hút nên nhìn thêm vài lần, trên mặt bất giác nở một nụ cười.

Nhưng hắn đã kìm lòng lại không chào hỏi, việc hắn cần làm là chốt hợp đồng, so với mấy triệu tệ thì phụ nữ có là gì.

Lão Vương bảo vệ thấy Diệp Trạch thì không ngăn cản, Liễu Như Yên thấy vậy liền chỉ vào Diệp Trạch hỏi: “Anh ta là người của trường các ông à?”

Lão Vương bảo vệ: “Không, cậu ta ở trường bên cạnh!”

Liễu Như Yên: “Vậy tại sao anh ta lại được vào!”

Lão Vương bảo vệ: “Vì cậu ta đến tìm Tần Giang!”

Liễu Như Yên: (◐‿◑)~(・・?))

Bạn đang đọc [Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen của Vô Liêu Tiểu Bạch A

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6h ago

  • Lượt đọc

    9

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!