Chương 9: [Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

Tên là Hắc Long, phó hiệu trưởng

Phiên bản dịch 7600 chữ

Ký túc xá 401!

Bất cứ sinh viên nào đi ngang qua cửa ký túc xá đều không dám gây ra động tĩnh lớn, vì Tần Giang đang ngủ ở trong.

Giấc này hắn ngủ rất ngon, trong mơ hắn dẫn dắt anh em mình bước lên con đường đúng đắn, leo đến đỉnh cao.

Đúng lúc quan trọng:

"Giang ca, Giang ca!"

Chu Chính, Tứ Cửu, A Thao nhanh chóng chạy từ bên ngoài vào, trong đó Tứ Cửu xách một cái túi rất lớn.

Rầm!

A Thao đóng sầm cửa ký túc xá lại, còn dùng ga trải giường che cửa kính để ngăn người khác nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

Tần Giang bị đánh thức, mở mắt nhìn ba người, khi thấy cái túi trong tay Tứ Cửu thì cũng đoán được phần nào tình hình.

Quả nhiên, Tứ Cửu ném cái túi lên bàn, Chu Chính kéo khóa:

Xoạt xoạt...

Mấy cọc tiền mặt rơi ra, đồng thời hàng chục bó tiền dày đặc bên trong cũng hiện ra trước mắt.

Hù...

Hù...

Chu Chính, A Thao thở hổn hển, mắt dán chặt vào đống tiền:

Bốn mươi lăm vạn.

Một lát sau, Chu Chính bình tĩnh lại rồi nói: "Giang ca, phần lớn anh em được cử đi sáng nay đã về, riêng họ đã mang về bốn mươi lăm vạn, cộng thêm mấy người chưa về cũng báo tin lặt vặt được khoảng bốn, năm vạn nữa, lần này bán đầu đọc thẻ được gần năm mươi vạn."

Lời này vừa thốt ra.

Vương Thao vừa mới hoàn hồn lại tiếp tục thở hồng hộc.

Đùa chắc.

Hắn là đứa trẻ bị bỏ lại ở quê, từ nhỏ đến lớn cũng chưa thấy tiền mặt mệnh giá một trăm tệ được mấy lần, giờ đột nhiên mấy chục vạn tiền mặt xuất hiện trước mắt, sức ảnh hưởng có thể tưởng tượng được.

Chỉ có hai người là bình tĩnh nhất:

Người thứ nhất: Tứ Cửu, đầu óc hắn đơn giản, không suy nghĩ nhiều, cũng chẳng có khái niệm gì về tiền bạc.

Người thứ hai: Đương nhiên là Tần Giang, đùa chứ kiếp trước đừng nói bốn mươi vạn, đến bốn trăm vạn tiền mặt hắn cũng từng thấy qua. Đương nhiên đó là chuyện của nhiều năm sau, thời sinh viên thì chưa từng giàu có như vậy, nhưng sống hai kiếp người khiến hắn rất bình tĩnh.

Thấy Tần Giang điềm tĩnh.

Vương Thao càng thêm khâm phục sát đất, cảm thấy lựa chọn đi theo Tần Giang của mình khi xưa là vô cùng đúng đắn.

Chu Chính cũng phấn khích trong lòng: Trong nhận thức của hắn, đại ca phải như vậy, núi Thái Sơn sụp trước mặt mà sắc không đổi.

Dù sao thì.

Đại ca trong phim người trong giang hồ đều như thế.

"Được rồi!"

Tần Giang xua tay nói: "Lấy năm vạn trong số tiền này ra thưởng cho anh em đã đi lo việc lần này."

"Những anh em khác cũng phát cho ít tiền, nói với họ rằng đi theo Tần Giang tôi, sẽ không để họ chịu thiệt."

"Vâng!"

Chu Chính gật đầu.

Thấy vậy.

Chính Tần Giang cũng hơi nhíu mày, sao lại cảm thấy cảnh tượng vừa rồi vẫn rất giống đám xã hội đen.

Mẹ nó.

Cứ từ từ từng bước, thói quen sẽ dần thay đổi!

Chỉ cần các bước đi đúng, những thứ khác không quan trọng!

"Chu Chính, cậu cầm hồ sơ của tôi đi một chuyến, đăng ký một công ty."

"Đăng ký công ty?"

"Đúng!"

Tần Giang bình tĩnh nói: "Còn nữa, thu lại chứng minh thư của anh em, công ty sẽ theo chế độ cổ phần, tôi chiếm bảy mươi phần trăm và có toàn quyền quyết định, cậu và Tứ Cửu mỗi người chiếm năm phần trăm, những người còn lại theo chế độ hỗn hợp, chỉ được hưởng cổ tức."

Chu Chính nghe xong vẻ mặt khó hiểu, nhanh chóng lấy sổ ghi lại, dù sao hắn cũng không rành về chuyện này.

"Giang ca," Chu Chính ghi xong nói: "Đăng ký công ty thì được, nhưng tại sao phải chia cổ phần cho bọn em, cứ tính hết là của Giang ca là được rồi."

Tần Giang lắc đầu: "Cứ làm theo lời tôi nói là được, tôi có lý do của mình."

Nghe giọng điệu không cho phép nghi ngờ của Tần Giang, Chu Chính không từ chối nữa mà hỏi: "Vậy công ty tên là gì?"

"Hắc Long!"

Hắc Long?

"Hay!"

Cả ba người Chu Chính không khỏi reo lên tán thưởng, cho rằng cái tên này rất bá đạo, nghe là thấy chất xã hội, rất phù hợp với kỳ vọng của họ, thậm chí còn bá đạo hơn họ nghĩ.

Tần Giang lại giữ vẻ mặt bình thản.

Kiếp trước.

Hắn cố tình đặt tên là Bạch Long, chính là để cho người khác xem, kết quả chẳng có tác dụng gì.

Cuối cùng vẫn rơi xuống vực sâu.

Hắn đã hiểu ra một tập thể có phải là xã hội đen hay không không phải do cái tên, mà là do những gì họ làm.

Nếu đã vậy.

Thì gọi là Hắc Long thì đã sao.

Bốp.

Tần Giang thản nhiên ném túi tiền xuống gầm giường.

Cảnh tượng này:

Cũng khiến A Thao càng thêm kinh ngạc: "Mấy chục vạn tiền mặt mà coi như cỏ rác, đi theo Giang ca chắc chắn sẽ có một cuộc đời phi thường."

Chu Chính vừa định ra ngoài cũng càng thêm kiên định trong lòng: "Chỉ có người không bị đồng tiền nhỏ nhặt làm lung lay mới có tương lai rộng lớn hơn."

"Và chỉ khi đi theo một người như vậy, cả nhóm mới có sự phát triển lớn hơn, mới có phong thái của một ông trùm như trong phim."

Duy chỉ có.

Tứ Cửu mặt vẫn bình thản, hắn vốn không quan tâm đến những thứ này, điều hắn quan tâm chỉ là được đi theo Tần Giang mãi mãi.

Tần Giang hỏi: "Chuyện tôi nhờ cậu điều tra thế nào rồi?"

Vương Thao tiến lên nói: "Đã điều tra gần xong, chỗ đó hiện đang bị bỏ hoang..."

Ngày hôm sau.

Phòng phó hiệu trưởng.

Phó hiệu trưởng đập bàn đứng dậy, không thể tin nổi nói: "Cậu nói cái gì? Cậu muốn thành lập công ty, còn muốn nhà trường hỗ trợ?"

Chỉ thấy.

Đối diện lão, Tần Giang ngồi trên ghế sofa tự rót trà cho mình, rất bình tĩnh gật đầu.

"Cậu muốn hỗ trợ thế nào? Cho cậu tiền à?" Phó hiệu trưởng tức đến bật cười, nhìn Tần Giang đầy khinh bỉ.

Chỉ là một tên sinh viên quèn mà thôi.

Nếu không phải trường nghề hiện đang trong giai đoạn phát triển, nhanh chóng mở rộng tuyển sinh, cộng thêm việc lão cho rằng đám du côn không thể làm nên chuyện gì, nếu không đã sớm đuổi học hắn rồi. Giờ lại dám đứng trước mặt lão đòi hỗ trợ, đúng là nghé con không sợ cọp.

Không biết tự lượng sức mình!

Lão muốn xem Tần Giang có thể nói ra được cái gì, nếu còn dám vênh váo thì lão sẽ cho bảo vệ đuổi đi ngay, đuổi học cũng chẳng sao.

Tần Giang nhìn phó hiệu trưởng, bình tĩnh nói: "Tôi nghe nói gần đây nhiều trường đại học đang triển khai dự án hỗ trợ sinh viên khởi nghiệp."

"Đã có một số trường đang thực hiện rồi, sao trường nghề không định bắt kịp thời đại một chút?"

Nghe vậy.

Phó hiệu trưởng kinh ngạc nhìn Tần Giang.

Lão cũng vừa nhận được tin, nhiều sinh viên đại học ở các thành phố lớn tự khởi nghiệp, tạo ra tiếng vang lớn, thậm chí có nhiều công ty đã bắt đầu có quy mô, mang lại ảnh hưởng lớn cho trường học. Vì vậy, nhiều trường học ở các địa phương cũng bắt đầu học theo, thành phố Tùng Giang cũng không ngoại lệ. Đừng nói đến những trường đại học danh tiếng, ngay cả hiệu trưởng trường nghề cũng đã nói với lão hôm qua là muốn làm thử.

Đương nhiên.

Đối với trường nghề mà nói, chẳng qua là làm cho có lệ, dù sao các trường khác đều làm mà mình không làm thì chẳng phải là lập dị sao. Nhưng trường nghề đang trong giai đoạn phát triển, tài chính vô cùng khó khăn, căn bản không thể thực sự bỏ tiền ra hỗ trợ sinh viên khởi nghiệp, chỉ là làm màu thôi.

Nghĩ đến đây.

Phó hiệu trưởng nhìn Tần Giang, vẻ mặt lại trở nên khinh thường: "Tôi không biết cậu lấy tin tức từ đâu, nhưng bây giờ tôi có thể nói rõ với cậu, trường nghề không hề chuẩn bị hỗ..."

"Nếu tôi không cần trường bỏ ra một xu nào thì sao?" Lời lão chưa dứt thì đã bị Tần Giang cắt ngang.

"Không bỏ tiền?" Phó hiệu trưởng nhìn Tần Giang, ánh mắt thay đổi, chính xác hơn là lão có chút không hiểu nổi Tần Giang.

"Đúng vậy!" Tần Giang đi thẳng vào vấn đề: "Tôi chỉ cần nhà trường cung cấp mấy căn phòng trống ở phía tây làm văn phòng."

"Sau này công ty phát triển, tôi cam kết sẽ quyên góp một khoản tiền nhất định cho trường, thậm chí xây dựng thư viện, tòa nhà giảng dạy cho trường cũng không thành vấn đề, một vốn bốn lời."

Nghe xong.

Phó hiệu trưởng trầm tư một lát, có chút động lòng, nhưng vẫn theo bản năng hỏi: "Dựa vào đâu?"

Bạn đang đọc [Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen của Vô Liêu Tiểu Bạch A

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    6

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!