Gió nhẹ lướt qua sơn cốc, mang theo hương thơm của đất và cỏ xanh. Trời đang độ đẹp, trong lùm cỏ ven bờ sông vẫn còn vương chút mùi nấm nướng. Đám cá nhỏ thả xuống sông từ thuở nào nay đã lớn hơn không ít, thỉnh thoảng vẫn thấy từng đàn tụ tập bên những hốc đá ven bờ. Khi bóng người lay động gần đó, đàn cá giật mình quẫy đuôi, làm nước bắn tung tóe xào xạc.
Vu Sinh đẩy cửa bước ra, tiện tay "cuỗm" ít xiên thịt, trái cây và mấy củ khoai lang từ hậu cần nhà ăn Đặc Cần cục. Sau đó, hắn bới đống lửa tàn mà Trường Phát công chúa để lại, đem khoai lang bọc giấy bạc rồi vùi vào tro nóng. Kế đó, hắn gom những cành cây còn sót lại chất thành đống, nhóm một ngọn lửa nhỏ bên cạnh lớp tro, đặt xiên thịt lên trên, từ từ nướng.
Hắn đưa một xiên thịt gà đã nướng chín cho nàng tinh linh tóc vàng bên cạnh.
Lạc nhận lấy, nói lời cảm tạ. Nàng thổi phù phù mấy cái rồi cắn một miếng, lập tức kinh ngạc mở to mắt: "Lão bản, ngươi còn có tay nghề này sao!"