Dị Độ Lữ Xã hiệu trong trạng thái dịch chuyển tức thời lướt ngang quần tinh với siêu tốc độ ánh sáng. Khi mọi ánh sao đều không còn đuổi kịp con thuyền này, những ảnh chiếu thiên thể méo vặn trên vách ngoài của không gian cong rốt cuộc cũng tan biến, bên ngoài phi thuyền chỉ còn lại bóng tối vô tận, sâu thẳm.
Hồ Li đang giám sát trạng thái của động cơ nhảy vọt, còn Ngải Lâm sau khi hăm hở mày mò “màn hình điều khiển” một hồi lâu thì cuối cùng cũng thấy chán.
“Bao giờ mới tới vậy,” tiểu nhân ngẫu tóc vàng dang tay dang chân nằm vật ra ghế, trợn mắt nhìn trần đại sảnh điều khiển chính, “Bình thường đi đâu cũng chỉ cần mở cửa một cái là đến, giờ bỗng phải bay chầm chậm thế này, thật chẳng quen chút nào…”
“Thế này mà còn chậm? Đây đã là dịch chuyển tức thời rồi!” Vu Sinh bất đắc dĩ liếc nó một cái, “Đừng lấy ‘truyền tống môn’ của ta làm tốc độ đi đường thông thường. Với lại, chỗ lần này chúng ta muốn tìm thì ngay cả ta cũng chưa từng tới, không bay thế này thì còn cách nào khác?”