Chương 44: [Dịch] Dị Thú Mê Thành

Hạ táng

Phiên bản dịch 8501 chữ

Dù nhà Hoa Tử vừa xảy ra thảm án diệt môn, nhưng năm người thực sự đã quá đói, quá mệt và buồn ngủ rũ rượi, chẳng còn tâm trí đâu mà kiêng kỵ nữa. Mọi người ôm hết nệm và gối trong phòng ra trải dưới sàn gian nhà chính, sau đó chèn chặt cửa sổ và cửa ra vào, chuẩn bị ngủ chung một đêm.

Bàn Tuấn chẳng thèm để ý thân hình béo tròn như quả bóng của mình, cứ nằng nặc đòi chen vào giữa mọi người mà ngủ. Cảnh sát Hoàng chủ động nằm canh ở vị trí ngoài cùng bên trái. Chỗ ngủ phía ngoài cùng bên phải trải chiếc chăn uyên ương lấy từ phòng tân hôn, Vương Tử Khải chê cái chăn ẻo lả quá nên chui tọt vào ổ chăn của cảnh sát Hoàng. Thứ tự từ trái qua phải lần lượt là cảnh sát Hoàng, Vương Tử Khải, Bàn Tuấn, Cao Dương và Thanh Linh.

Cao Dương vốn cũng định thể hiện phong độ quý ông để nằm phía ngoài, nhưng Thanh Linh kiên quyết đòi nằm ngoài cùng bên phải —— tay phải cô vẫn luôn nắm chặt chuôi đao.

Gối đầu lên chiếc gối đỏ, đắp chiếc chăn uyên ương đỏ tươi, Cao Dương nghiêng đầu nhìn Thanh Linh nằm bên cạnh. Hơi thở cô đều đặn, nhưng đôi mày vẫn khẽ chau lại —— rõ ràng cô không hề ngủ, mà luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Trong lòng Cao Dương bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cứ như thể đây chính là đêm tân hôn của hắn, còn cô dâu thì đang cầm trường đao nằm ngay bên cạnh, chỉ đợi trời sáng là cùng hắn kề vai sát cánh ra ngoài giết địch...

"Bốp!" Bàn Tuấn trở mình một cái, bàn tay núc ních thịt vả thẳng vào mặt Cao Dương.

Cao Dương cố nhịn xúc động muốn đạp cho cậu ta một phát, bực bội gạt tay Bàn Tuấn ra.

Nửa đêm về sáng, năm người dần chìm vào giấc ngủ. Chẳng biết qua bao lâu, trong cơn ngái ngủ, Cao Dương bỗng cảm giác có ai đó đang nắm lấy tay mình.

Hắn giật mình, tỉnh ngủ ngay lập tức.

Tiếng ngáy của Bàn Tuấn và Vương Tử Khải vang lên đều đều trong bóng tối. Hắn dồn sự chú ý vào tay phải, chắc chắn rồi, có một bàn tay trơn nhẵn, lạnh ngắt đang nắm chặt lấy tay hắn. Hắn khẽ nghiêng người, nhìn sang Thanh Linh bên cạnh.

Trong bóng tối, cơ thể Thanh Linh cứng đờ, hai mắt mở to, ánh lên tia sáng nhạt.

"Sao thế?" Cao Dương khẽ hỏi.

"Không có gì." Thanh Linh cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng giọng nói lại hơi run rẩy.

Cao Dương lập tức nhận ra: "Cô là... Thanh Lăng à?"

Thanh Lăng im lặng ngầm thừa nhận.

Cao Dương nhất thời chẳng biết nói gì. Một người vốn mắc chứng ghét đàn ông như cô mà lại chủ động nắm tay hắn, xem ra là sợ chết khiếp thật rồi.

"Hay là cô... lùi vào trong đi." Cao Dương cũng không biết phải giao tiếp với nhân cách thứ hai của Thanh Linh thế nào, "Đây không phải là lúc cô nên xuất hiện đâu."

"Tôi biết, những chuyện xảy ra ở đây chị ấy đã kể cho tôi nghe rồi." Thanh Lăng nói, "Chị ấy tuy nhắm mắt nhưng nãy giờ không hề ngủ, tôi muốn chị ấy được nghỉ ngơi một chút..."

Cao Dương hơi khó hiểu: "Nhưng dù nhân cách của chị cô có nghỉ ngơi, thì cơ thể của hai người vẫn đang thức mà?"

"Anh đang dạy tôi phải làm gì đấy à?"

"Không dám..."

"Tôi rõ hơn anh, thế nên bây giờ tôi phải ngủ thay chị ấy..." Thanh Lăng hít sâu một hơi, bàn tay đang nắm tay Cao Dương lại siết chặt thêm một chút, "Mặc kệ tôi, tôi ngủ được ngay đây."

"Được rồi."

Một lúc lâu sau, Cao Dương cảm thấy Thanh Lăng vẫn chưa ngủ được, bản thân hắn cũng trôi sạch cơn buồn ngủ, bèn lật người quay sang phía cô.

"Anh định làm gì!" Thanh Lăng quả nhiên cảnh giác mở to mắt, "Cảnh cáo anh, đừng có giở trò bậy bạ, không là tôi phế anh luôn đấy."

"Cô nghĩ nhiều rồi," Cao Dương ngượng ngùng, hắn đâu phải cầm thú, huống hồ trong cái hoàn cảnh này thì làm gì còn tâm trí đâu cơ chứ, "Tôi cũng chẳng biết lần này chúng ta có thể sống sót rời khỏi đây không, phòng hờ sau này không còn cơ hội, chuyện lần trước... tôi xin lỗi cô nhé.""Chuyện của Lý Vi Vi à?"

"Ừ."

"Chị tôi giết cô ta, chẳng liên quan gì đến anh." Thanh Lăng không thèm nhìn hắn.

"Tôi biết, nhưng nếu không phải tại tôi..."

"Thôi đi, bớt tự suy diễn đi."

Thanh Lăng nhích người, gối đầu chung lên chiếc gối của Cao Dương rồi co đôi chân dài lại, áp sát cả tấm lưng vào lồng ngực hắn. Cao Dương có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô. Cảm thấy thế vẫn chưa đủ, Thanh Lăng kéo luôn cánh tay hắn ôm lấy người mình, lúc này mới thấy yên tâm hơn một chút.

"Cứ thế này đi, nằm im đừng nhúc nhích." Thanh Lăng hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.

"Không phải cô ghét đàn ông sao?"

"Trong mắt tôi, anh không phải là đàn ông."

"Chắc cô hiểu lầm gì về tôi rồi đấy..."

"Im đi, tôi chợp mắt thay chị tôi một lát."

"Ờ."

Cao Dương đành duy trì cái tư thế chẳng mấy thoải mái này. Ban đầu hắn hoàn toàn không ngủ được, nhưng về sau vì quá mệt nên cũng thiếp đi lúc nào không hay.

Cao Dương không biết mình đã ngủ bao lâu. Khi tỉnh dậy, ánh sáng đã lọt qua khe cửa sổ và cửa ra vào. Hắn vẫn đang ôm Thanh Lăng, cả cánh tay cứng đờ, tê rần, còn cô thì không biết đã xoay người lại từ lúc nào.

Hắn vừa định rút tay về thì Thanh Lăng... không, là Thanh Linh mở bừng mắt.

Mặt hai người cách nhau chưa đến một nắm tay, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở đan xen, tay Cao Dương vẫn đang ôm chặt vòng eo mềm mại của cô.

Không gian im ắng đến đáng sợ.

"Khoan chém đã, tôi giải thích được..." Bản năng sinh tồn của Cao Dương bùng nổ.

"Không cần, tôi đoán được chuyện gì đã xảy ra." Thanh Linh gạt cánh tay đang tê rần của Cao Dương ra rồi ngồi dậy, hai tay vuốt mái tóc đen dài ra sau gáy, thuần thục buộc thành đuôi ngựa.

Cô đứng dậy, vươn vai vận động một chút, xem ra đêm qua đã được nghỉ ngơi đàng hoàng. Cô liếc nhìn Cao Dương vẫn đang nằm trên đệm: "Đêm qua vất vả cho anh rồi."

"Không có gì..."

"Vãi chưởng!" Vương Tử Khải vừa tỉnh ngủ đúng lúc chứng kiến cảnh này, hắn bật dậy như tôm tươi: "Hai người đùa tao đấy à! Hoàn cảnh thế này! Điều kiện thế này! Mà hai người vẫn còn nhã hứng 'vất vả' vì nhau cơ á? Tao thấy vất vả nhất là đám bóng đèn bọn tao đây này!"

Cao Dương xoay người ngồi dậy, cố tình khịa Vương Tử Khải: "Trai tân cay rồi à?"

Đánh rắn đánh dập đầu, Vương Tử Khải quả nhiên xù lông: "Hả? Bố mày mà là trai tân á? Bố mày ba tuổi đã có bạn gái rồi nhé! Cái thời tao đi tán gái thì mày vẫn còn đang chơi xe đua bốn bánh kìa, ở đấy mà..."

Cao Dương thở phào nhẹ nhõm: Tốt lắm, đánh lạc hướng thành công.

...

Sáng sớm, năm người rời khỏi nhà Hoa Tử. Phía rạp đám ma trên sườn núi của thôn Cổ Gia vô cùng ồn ào náo nhiệt, tiếng chiêng trống gõ vang trời, pháo nổ đì đùng, tiếng khóc than thảm thiết một cách khoa trương không dứt bên tai.

"Sắp đưa tang rồi à?" Bàn Tuấn hỏi.

"Ở quê là thế đấy," Cao Dương gật đầu, "Đám ma làm hai ngày, sáng sớm ngày thứ ba sẽ đem chôn."

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, bảy tám thanh niên trai tráng khiêng một cỗ quan tài gỗ màu đen trông khá cũ kỹ bước ra khỏi rạp. Đi trước quan tài là một người đàn ông ăn mặc như đạo sĩ, tay cầm kiếm gỗ đào và chuông đồng, vừa làm phép vừa dẫn đường, miệng lẩm nhẩm đọc chú không rõ chữ.

Đi sau đội khiêng quan tài là mấy người phụ nữ mặc áo xô đội khăn tang, họ dìu lấy nhau, gào khóc giả tạo một cách khoa trương. Hai bên đội khiêng quan tài còn có mấy người đàn ông cũng mặc đồ tang, ôm giỏ tiền vàng mã rải dọc đường đi. Những người dân làng khác thì mặc đồ đen, tụ tập thành từng nhóm cùng đi đưa tiễn.

Chẳng mấy chốc, đội đưa tang đã đến đầu làng, đi ngang qua ngay trước mặt năm người.Cổ Tứ gia của ngày hôm qua đang đi ở cuối đoàn người. Thấy cảnh sát Hoàng, lão tiến lên chào hỏi: "Cảnh sát Hoàng, hôm nay các anh đến sớm thế?"

Cảnh sát Hoàng gật đầu: "Vâng, án chưa phá xong nên không chợp mắt nổi."

"Các anh cũng phải chú ý nghỉ ngơi chứ, nhìn sắc mặt mấy cậu thanh niên này kém quá kìa."

Cao Dương thầm càu nhàu: Gần ba mươi tiếng đồng hồ không ăn không uống, sắc mặt tốt thế quái nào được? Nếu mình không phải người thức tỉnh, cộng thêm điểm thuộc tính đã tăng lên đáng kể, thì khéo giờ này đã tụt đường huyết mà ngất xỉu từ lâu rồi.

"Ông ơi, cả nhà năm người mà chỉ dùng chung một cỗ quan tài thôi sao?" Cảnh sát Hoàng hỏi.

"Ừ." Cổ Tứ gia thở dài thườn thượt, "Nhà thằng Hoa Tử vốn chẳng khá giả gì, khó khăn lắm mới chắt bóp được tí tiền thì dồn hết vào cưới vợ cho nó, ai ngờ vợ vừa mới về nhà chồng đã xảy ra cớ sự này... Tiền mua cỗ quan tài này cũng là do bà con chòm xóm gom góp lại đấy, năm cỗ quan tài đâu có rẻ, mọi người lo không nổi, mà cũng thấy không cần thiết... Các cậu cũng biết đấy, cả nhà Hoa Tử làm gì còn ai toàn thây đâu, thịt nát xương tan lẫn lộn hết cả, chi bằng cứ gom chung lại một chỗ..."

Cổ Tứ gia không nói thêm nữa, lão lắc đầu rồi bước theo đoàn đưa tang.

"Đi theo xem sao nhé?" Cảnh sát Hoàng nhìn mọi người.

"Vâng." Cao Dương cũng đang có ý đó.

Bạn đang đọc [Dịch] Dị Thú Mê Thành của Peng Pai

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    3h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!