Chương 21: [Dịch] Động Đến Đệ Tử Của Ta, Ngươi Nghĩ Ta Chỉ Biết Dạy Học?

Một vò quế hoa nhưỡng (2)

Phiên bản dịch 4361 chữ

Tâm cảnh tự nhiên chính đại quang minh, tâm cảnh quang minh rồi, nhìn đâu cũng thấy xuân về hoa nở.

Đường phố trung tâm Long Tuyền trấn không quá dài, Hứa Tri Hành và Vũ Văn Thanh đi dạo chưa bao lâu đã gần đến cuối đường.

Vừa hay, Triệu thị tửu phường của Triệu quả phụ tọa lạc tại đây.

Vì người đông đúc hơn nên việc làm ăn của Triệu thị tửu phường cũng khấm khá hơn không ít.

Khi hai người Hứa Tri Hành đến trước cửa tửu phường thì thấy có hai người đang ngồi uống rượu ở đó.

Nhìn thấy Hứa Tri Hành đi tới, ánh mắt Triệu quả phụ chợt sáng lên.

"Hứa tiên sinh, ngài đến rồi, mau ngồi..."

Tiểu Trân Trân trong nhà nghe thấy tiếng mẫu thân, cũng vội vàng chạy ra.

Đôi mắt bé vô cùng sáng ngời.

"Tri Hành ca ca, lâu rồi không gặp."

Hứa Tri Hành gật đầu với Triệu quả phụ, rồi nhìn sang Tiểu Trân Trân cười nói:

"Hôm qua bé con chẳng phải còn đến Học đường, ở lì không chịu về, nghe hết một câu chuyện đó sao? Sao lại thành lâu rồi không gặp?"

Tiểu Trân Trân bĩu môi.

"Thì chính là lâu không gặp mà."

Hứa Tri Hành bật cười, véo má Tiểu Trân Trân, gật đầu nói:

"Được, vậy cứ coi như là lâu không gặp đi."

Vũ Văn Thanh đứng cạnh nhìn Tiểu Trân Trân lanh lợi đáng yêu, bất giác mỉm cười.

Mãi đến khi Hứa Tri Hành ngồi xuống gọi một tiếng, y mới hoàn hồn.

Hứa Tri Hành thấy vậy, trong mắt cũng ánh lên ý cười.

Người trẻ tuổi, quả nhiên không giấu được tâm tư...

Rất nhanh, Triệu quả phụ bưng tới một đĩa đồ nhắm nhỏ và một vò rượu đặt trước mặt Hứa Tri Hành, vén lọn tóc mai, cười nói:

"Hứa tiên sinh, ngài nếm thử xem, đây là loại rượu ta mới ủ, tên Quế Hoa Nhưỡng, xem hương vị thế nào."

Nói rồi, Triệu quả phụ đích thân rót cho Hứa Tri Hành một chén nhỏ.

Hứa Tri Hành không từ chối, nâng chén rượu lên ngửi thử, một làn hương hoa quế thanh nhã lan tỏa.

Tiếp đó là mùi rượu nồng nàn quyện lẫn hương hoa quế.

Mắt Hứa Tri Hành sáng lên, khen thật lòng:

"Thơm quá..."

Hai người uống rượu ở bàn bên cạnh cũng khịt mũi, hùa theo một câu:

"Thơm thật, bà chủ cho chúng tôi một vò đi."

Triệu quả phụ lại cười gượng khó xử:

"Hai vị khách quan, không phải nô gia không mang lên cho hai vị, chỉ là loại Quế Hoa Nhưỡng này nô gia vẫn đang ủ thử nghiệm nên mới chỉ có một vò này thôi. Nếu uống ngon, nô gia sẽ ủ thêm."

Hai vị khách uống rượu kia liếc nhìn Hứa Tri Hành, ánh mắt thoáng vẻ chế giễu.

Nhưng họ cũng không nói gì thêm, vẫn cúi đầu chăm chú uống rượu.

Hứa Tri Hành uống xong một chén, nâng vò rượu còn lại đi tới bàn hai người, cười nói:

"Trong vò này vẫn còn nhiều, hai vị nếu không chê, ta chia cho các ngươi, tiền rượu trả một nửa là được, thấy sao?"

Hai người nhìn nhau, không ngờ Hứa Tri Hành lại hào phóng đến thế.

Triệu quả phụ muốn nói lại thôi, trong mắt thoáng nét thất vọng, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.

Hai người kia cũng là kẻ thích rượu, thấy Hứa Tri Hành đã hào phóng như vậy, họ cũng không khách sáo, thoải mái nhận lấy vò Quế Hoa Nhưỡng.

Hứa Tri Hành quay người, nhìn Triệu quả phụ, cười nói:

"Triệu tỷ, đa tạ đã khoản đãi. Học đường còn chút việc, ta không ở lại lâu."

Nói xong liền quay người định rời đi.

Triệu quả phụ sững sờ, vội đuổi theo mấy bước:

"Hứa tiên sinh, hôm nay là Trung Thu, tiên sinh... hay là ở lại cùng đón tết đoàn viên đi."

Hứa Tri Hành dừng bước, quay người chắp tay từ chối:

"Đa tạ thịnh tình của Triệu tỷ, nhưng không cần đâu. Cáo từ."

Ánh mắt Triệu quả phụ dần tối lại, nhìn bóng Hứa Tri Hành xa dần, cuối cùng nàng vẫn chôn chân tại chỗ, không dám bước thêm bước nào.

Tiểu Trân Trân không hiểu sao lần này lại rất yên lặng nhìn Hứa Tri Hành rời đi, không đòi theo nữa.

Hai người khách uống rượu nhìn nhau, bất giác cười đầy ẩn ý.

Hứa Tri Hành dẫn Vũ Văn Thanh đi mua ít bánh trung thu và đồ dùng sinh hoạt rồi quay về hướng Học đường.

Dù sao kiếp trước hắn cũng đã sống hơn bốn mươi năm, cộng thêm trải nghiệm ở kiếp này, sao lại không nhìn ra sự nhiệt tình khác thường kia của Triệu quả phụ?

Chỉ là chuyện tình cảm đâu phải cứ một bên chủ động là được.

Biết rõ là không thể, Hứa Tri Hành cũng xem như quyết đoán, cố gắng không để nàng nảy sinh bất kỳ hiểu lầm nào.

Đang lúc xuất thần, Hứa Tri Hành bỗng giật mình, vội quay đầu nhìn lên trên.

Chỉ thấy trên nóc nhà hai bên đường, mấy thân ảnh nhấp nhô lướt qua.

Xem thân pháp của những người đó, rõ ràng là cao thủ võ lâm có thân thủ phi phàm.

"Long Tuyền trấn từ khi nào lại có nhiều cao thủ võ lâm như vậy?"

Bạn đang đọc [Dịch] Động Đến Đệ Tử Của Ta, Ngươi Nghĩ Ta Chỉ Biết Dạy Học? của Dư Lão Cửu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6d ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!