Trần Vân Lam khẽ gảy đàn, tiếng đàn đinh đinh đông đông, tựa như những giọt nước rơi tán loạn, hoàn toàn không có chút tiết tấu hay giai điệu nào.
Tiêu Mộc Phong hơi nhíu mày, có chút nghi hoặc.
Nghe tiếng đàn này, sao giống như một đứa trẻ hoàn toàn không hiểu âm luật đang gảy bừa?
Hắn nhẫn nại tiếp tục nghe.