Phong Nghiên Sơ vừa đỡ tay phụ thân bước xuống xe ngựa, đám gia nhân giữ cửa đã vội vàng tiến lên nghênh đón. Vừa thấy Hầu gia mặt mũi bầm dập sưng vù, ai nấy đều giật nảy mình, vội sai người chạy vào trong bẩm báo.
Lão thái thái vốn đang cùng đại nương tử bàn bạc chuyện hạ định với Hứa gia. Chợt thấy Thanh Mai hốt hoảng chạy vào, bà tuy chưa lộ vẻ gì ra mặt nhưng trong lòng đã sinh ý không vui: “Đang lúc bận rộn, ngoài kia có ma quỷ hay sao mà hớt ha hớt hải như thế?”
Thanh Mai sao có thể không nhận ra, nhưng tình thế cấp bách chẳng màng được nữa: “Lão thái thái bớt giận, không phải nô tỳ lỗ mãng. Thực sự là vừa rồi người giữ cửa truyền lời vào, nói Hầu gia không biết bị ai đánh cho mặt mũi bầm dập, hiện giờ Nhị lang quân đã đỡ người về rồi!”
“Cái gì!” Tin này không chỉ khiến lão thái thái kinh hãi, mà ngay cả đại nương tử cũng thất sắc.