Hai người vừa bước ra khỏi Hằng Văn tửu tứ, Trần Trạch Văn đã tức tối chửi rủa không ngớt.
Phong Nghiên Sơ thấy vậy bèn khuyên: “Giận dữ thì có ích gì, ngươi vĩnh viễn không thể gọi tỉnh một kẻ đang giả vờ ngủ đâu.”
Dứt lời, hắn chỉ tay về phía một nhóm người cách đó không xa: “Nhìn kìa! Bây giờ thì hắn không muốn tỉnh cũng phải tỉnh.”
Trần Trạch Văn nhìn theo, hóa ra là một đội Huyền Lân Vệ đang chạy về phía này. Hắn cười phá lên, mắng: “Đáng đời! Cho ngươi chừa cái thói giả câm giả điếc!”