Lúc Hứa gia đại nương tử xông vào, di nương của Hứa đại lang vẫn đang ngồi khoanh chân trên giường khâu đế giày. Nhìn kiểu dáng và kích cỡ, rõ ràng là làm cho Hứa đại lang.
Thấy đại nương tử bước vào, di nương kia theo bản năng che giấu vật trong tay ra sau lưng, rồi vội vàng xuống giường hành lễ.
Đại nương tử không bảo đứng dậy, mà đi vòng qua, bước lên phía trước, dùng ngón cái và ngón trỏ nhón lấy chiếc đế giày đang khâu dở liếc qua vài lần, rồi ném toẹt xuống đất, cười lạnh: “Hóa ra mẫu tử các ngươi đang diễn trò kẻ tung người hứng, coi ta là kẻ ngu để dắt mũi sao! Giỏi, giỏi lắm, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là đích thứ tôn ti!”
Di nương sợ hãi quỳ sụp xuống đất, dập đầu liên tục: “Đại nương tử, người hiểu lầm rồi. Đại lang... à không, là Hứa đại lang quân và người tình như mẫu tử. Thiếp thân chỉ vì ngưỡng mộ nên mới lén lút làm, tất cả đều do thiếp thân nhớ con, hoàn toàn không liên quan đến Hứa đại lang quân.”