Lại nói Phong Nghiên Sơ trở về phòng, mở ngay bức thư mà Thẩm Tại Vân đưa cho.
Nhưng sau khi đọc xong nội dung bên trong, tờ giấy trượt khỏi đầu ngón tay, hắn khẽ ngả người ra sau, khóe miệng nhếch lên bật cười trầm thấp: "Thì ra là thế, thì ra là thế!"
Nực cười thay, hắn cứ tự tin cho rằng Tín Quốc công bệnh nằm liệt giường, thế yếu đã lộ, việc Bệ hạ và tam ty bắt giữ bọn họ chỉ là vấn đề sớm muộn. Chính suy nghĩ này đã vô tình trao cho đối phương một cơ hội.
Tín Quốc công tự biết tội chết khó thoát, lời biện bạch của lão quá khiên cưỡng, chẳng những không ai tin mà khéo còn liên lụy cả nhà cùng xuống hoàng tuyền.