Bên ngoài gió tuyết đang gào thét, nhưng trong phòng lại vô cùng náo nhiệt.
Trước đây mọi người chỉ biết Phong Nghiên Sơ biết võ công, nhưng rốt cuộc mạnh đến mức nào thì trong lòng chẳng hề có khái niệm. Nay biết hắn có thể một chưởng đánh nát xương ngực người ta, ai nấy đều nhao nhao đòi hắn biểu diễn một phen cho đã mắt.
Điển hình như đường huynh Phong Nghiên Minh, hắn ngồi ngay bên cạnh Phong Nghiên Sơ. Bản thân không biết võ công, lại chưa từng tận mắt chứng kiến nên hắn thèm thuồng không thôi, miệng liên tục nài nỉ: “Nhị lang, phong thái của đệ tại trừ tịch yến ta vô duyên bỏ lỡ, đệ cứ biểu diễn một chút đi mà.” Vừa nói, hắn vừa xích lại gần hơn.
Phong Nghiên Sơ hết lần này đến lần khác dùng ngón tay đẩy hắn ra xa: “Có gì mà xem chứ? Nếu thật sự muốn xem thì bảo tam lang ấy! Vừa hay mấy tháng nay đệ ấy đang luyện võ.”