Phong Nghiên Sơ nghe tiếng, liền đưa mắt nhìn về phía căn phòng cửa đóng then cài kín mít.
Tô Đạo Nam thở dài: "Haizz, đó là gia mẫu. Bà mắc trọng bệnh, bao năm nay không biết đã uống bao nhiêu thuốc thang mà chẳng thấy khởi sắc. Nay đương là mùa hạ còn đỡ đôi chút, chứ sang đông thì càng thêm khó qua."
Phong Nghiên Sơ thuận miệng hỏi: "Đại phu chẩn trị có nói là chứng bệnh gì không?"
Tô Kha ngồi một bên, mắt nhìn về hướng gian phòng: "Là bệnh phổi, không chịu nổi chút gió lạnh nào."