Thẩm Hiển Thụy nhận lấy chén thuốc, nhìn chằm chằm hồi lâu, mãi vẫn không đưa lên miệng, cho đến khi thuốc trong chén đã lạnh ngắt.
Thực ra, khi bệnh tình chẳng những không thuyên giảm mà ngược lại còn trở nặng, hắn đã âm thầm lưu ý. Mọi thứ đưa vào miệng đều được tra xét kỹ lưỡng, thậm chí hắn còn sai người dẹp luôn cả hương lô, nhưng vẫn vô ích. Điều này càng khiến hắn thêm kinh hãi.
Đồng thời, hắn cũng hiểu ra, việc trước kia tự cho rằng bản thân đã nắm giữ triều đường trong tay, bất quá chỉ là ảo giác do đám quan viên kia tạo ra mà thôi. Từ đầu đến cuối, hắn luôn là con rối mặc cho bọn họ thao túng, thế mà lại chẳng hề tự biết, còn tự cho mình là đúng.
Trịnh Hỉ thu hết một màn này vào mắt, nhưng không hề lên tiếng nhắc nhở. Cho đến khi một giọng nói vang lên: "Bưng xuống đi."