Sau khi bóng dáng thôn trưởng biến mất, phần lớn mọi người vẫn mặt mày trắng bệch, mấy người trẻ tuổi hơn thậm chí còn khẽ run lên. Thi Văn Viễn cùng hai thanh niên lớn tuổi hơn nhỏ giọng trấn an đám người, khó khăn lắm mới đưa được tất cả tới dưới gốc đa già cành lá sum suê ở ngã tư.
Dưới bóng cây, tám người trẻ tuổi ai nấy đều ủ rũ chán nản. Long Đào cũng hiểu, lúc mới tới còn là một nhóm mười sáu mười bảy người, giờ đã hao hụt quá nửa, đổi lại là ai thì tinh thần cũng sa sút. Đáng sợ hơn nữa là cách Kỷ Bác Hiểu biến mất quá mức quỷ dị, như phủ một tầng bóng đen lên lòng tất cả mọi người.
Để làm dịu bớt bầu không khí nặng nề ấy, Long Đào lại bước tới bên cạnh Thi Văn Viễn, chủ động hỏi:
“Các ngươi ngày nào cũng tụ tập ở đây sao?”