Long Đào đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Tân Vô Xá dần khuất xa, nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi mấy lời đầy ẩn ý cuối cùng của vị kiếm tu kia. Nhưng đối phương rõ ràng không có ý giải thích, chỉ chớp mắt đã biến mất trên con đường nhỏ ngoài thôn, hẳn lại đi săn rồi.
Chỉ còn lại một mình, hắn đang nghĩ xem nên làm gì thì chợt phát hiện ra một vấn đề, đó là... hắn và Minh Chúc chân nhân ở trong thôn này, ngoài thân phận phu thê mới cưới, dường như chẳng còn thân phận nào khác.
Độ Ất La là bưu sai, Tân Vô Xá là thợ săn, còn mấy thanh niên đứng đầu là Thi Văn Viễn kia, hình như ai nấy cũng đều có việc riêng, nào là xuống ruộng, trông kho, vân vân.
Nhưng dường như chỉ có hai người họ là thứ vô công rồi nghề chính hiệu. Cho tới lúc này, ngoài việc bị yêu cầu sinh con ra thì chẳng có nhiệm vụ nào được giao, mỗi ngày còn có thể tới kho lĩnh phần lương thực cố định, hôm qua ban ngày bọn họ đã lĩnh rồi.