Sự ra đi đột ngột của Huyền tiền bối khiến tất cả mọi người trong rừng đều chìm vào bầu không khí trầm lắng. Đặc biệt là đám trẻ đeo mặt nạ, chúng tựa như vừa mất đi một người lớn dịu dàng và đáng tin cậy, suốt hai ba ngày liền chẳng còn tiếng cười nói vui vẻ như trước.
Năm người còn lại đành phải trổ hết tài nghệ, tìm đủ mọi cách dỗ dành đám trẻ. Ngay cả con khỉ trước nay vốn ủ rũ, lạnh lùng chẳng thèm để ý đến ai, vậy mà cũng dẫn theo mấy đứa nhỏ leo trèo nhảy nhót khắp rừng, lộn nhào, đu cành cây, trông chẳng khác nào một con khỉ thật sự.
Đám trẻ đeo mặt nạ này không có tên, cũng chưa từng tháo mặt nạ xuống. Ngày thường chúng chỉ vô tư lự chơi đùa, căn bản không cần thiết phải gọi tên nhau, nhưng mỗi đứa vẫn có một con số riêng để phân biệt.
Trong khu rừng này tổng cộng có mười hai đứa trẻ, tương ứng từ số một đến số mười hai.