Đêm hôm Lạc Vọng Thư tỉnh lại, trong đầu nàng vẫn đang cố sức hồi tưởng lại điều gì đó.
Chắc chắn ban ngày nàng đã gục đầu xuống bàn trang điểm rồi mơ thấy một đám mỹ nam vây quanh mình. Thế nhưng, bất luận thế nào nàng cũng không thể nhớ ra nổi, chỉ còn sót lại chút ấn tượng lờ mờ.
Nàng day day huyệt thái dương, cuối cùng đành phải thừa nhận thị nữ nói chẳng sai chút nào, bản thân đã đọc quá nhiều tiểu thuyết ngôn tình hậu cung trong ngọc bản rồi.
Nhưng ngoài chuyện đó ra, nàng còn cảm thấy cõi lòng trống trải. Nhìn căn phòng rộng lớn vắng vẻ của mình, nàng bỗng nhiên muốn nuôi một thứ gì đó.